Hương cau...gợi nhớ

Hương cau ... gợi nhớ                                          

                  I- Quê hương- đất nước- gia đình:                

                    1. Đẹp giàu Đại Mỗ quê ta
                                     Tháng 3 Tân Mão năm 2011

Quê ta đẹp cảnh đẹp người,
Bốn mùa hoa trái tốt tươi hiền hoà.
Nhuệ Giang như dải lụa là,
Miệt mài chở nặng phù sa đắp bồi.

Tháng ngày dòng nước êm trôi,
Uốn quanh bờ bãi xanh ngời ước mơ.
Dâu tằm mươn mướt non tơ,
Triền đê phong cảnh đôi bờ như tranh.

Tùng Khê dòng nước trong xanh,
Hoa soi lộn bóng long lanh diệu huyền.
Một vùng cảnh trí thần tiên,
Hương bay bảng lảng tựa miền bồng lai.

Ruộng trong cho đến đồng ngoài,
Lô xô gò đống, ngắn dài thấp cao.
Miễu Sơn ngọn bút vút cao (1)
  Đài nghiên soi bóng vẽ vào trời xanh.

Đống Tròn, đống Trụi, đống Tranh,
Đống Bằng, Đống Biện, xếp thành gò cao.
Trong làng ao nối tiếp ao,
Bước chân ngựa Gióng thuở nào đã qua ?

Mả Xuyên, Mả Lọ, Mả Hà,
Nghìn năm yên nghỉ ông cha bao đời .
Khắp làng 7 chiếc giếng khơi,
Nước xanh trong mát một thời nuôi ta.
                 Gốc Đề ngọn Muỗm, tán Đa,
             Chứa bao kỷ niệm đậm đà tình quê.
                                 Quỳnh Lâm (2)bên mạn Tùng Khê (3)
                                                        Tâm linh cõi phật đi về chốn không.



Hồ Đình lấp loáng gương trong,
Dưới hồ cá lội tung tăng từng đàn.
Thôn Đình, An Thái, Giao Quang ,
          Thôn Tháp, thôn Chợ, thôn Ngang quây quần.

Đường quê nâng bước bàn chân,

Dập dìu nam nữ thanh tân dưới trời.
Nhà cao mái ngói đỏ tươi.
Dân cư đông đúc mặt người như hoa.

Đời vui trai gái trẻ già,
Làng quê yên ấm chan hoà tình thân.
Câu hò điệu hát vang ngân,
Mỗi mùa xuân đến, mỗi lần hội sang.

Nhà thờ Nguyễn Quí khang trang,

Dấu son ghi đậm trang vàng Trịnh - Lê.
Đình cao lộng gió tứ bề,
    Thành hoàng thờ đức Thuỷ tề Long vương.

Phối thờ liệt nữ ngoan cường,
Nàng Đê Ả Lã sáng gương tự hào.
Cùng là tam vị tài cao,
Đại vương họ Nguyễn công lao ai bì (4)

Nhà thờ minh thánh tổ nghề,(5)
Dạy dân canh cửi làng quê no lành.
Lĩnh, The đẹp nhất xứ mình,
Tiếng đồn dậy khắp thị thành vang xa.

Thông thương mở rộng giao hoà,
Giao lưu chắp nối gần xa mọi miền
Cầu Đôi, Cầu Đá, Cầu Triền,
Đôi bờ nối nhịp dưới trên trong ngoài.

Đường quan đá lát rộng dài,
Toả đi muôn nẻo, lên Đoài Xuống Đông.
Giao thông trên bộ dưới sông,
Tầu xe xuôi ngược khắp vùng gần xa.


Tự hào Đất Mỗ quê ta,
Bạn hàng tứ xứ vào ra dập dìu.
Bán mua trao đổi  sớm chiều,
Mặt hàng đủ loại, cung tiêu thoả nguyền.

Nhất vui là chợ Khánh Nguyên,(6)
Tứ mùa trên bến dưới thuyền đua chen.
Chào mời khách lạ người quen,
Lệ thường một tháng tám phiên rộn ràng.

Chợ quê trăm thứ mặt hàng,
Người đi, kẻ đến từng đoàn chung vai.
Bán mua nhộn nhịp trong ngoài,
Nông lâm sản vật nứa mai tre vầu,

Lợn gà ngan ngỗng bò trâu,
Tương cà mắm muối gạo dầu nồi xoong
Hàng xa bán tận Sài Gòn,
Hàng gần mua của bà con quanh vùng…

Dân tôi vốn nghiệp nhà nông,
Một năm hai vụ cấy trồng thảnh thơi.
Đói no miệng vẫn mỉm cười,
Tình làng nghĩa xóm trọn đời thuỷ chung.

Ngày xuân trống hội tùng tùng,
Trai thanh gái lịch tưng bừng chơi xuân
Mở lòng giao kết tình thân
Hiếu hoà, nhân ái, ân cần yêu thương.

Quê tôi, đất “Tứ danh hương”
Nhì La nhất Mỗ nêu gương trong vùng.
Vua ban “mỹ tục khả phong ” (7)
Chữ vàng còn đó sáng trong muôn đời.

Ai về Đại Mỗ quê tôi,
        Đường xuân rộng mở xin mời cùng đi.
Tình quê thao thiết yêu vì,
Gửi trong câu hát vân vi đôi lời.
             Người về…. người ở… người ơi ….

                                                                                                              
             
Chú thích :
1-Miễu sơn: Đống Miễu to: hình ảnh giống như một chiếc bút lông viết lên trời.Đống miễu con: hình ảnh giống như chiếc nghiên mực.
2-Quỳnh Lâm tự : Còn gọi là chùa Trùng Quang hay Chùa Cả .
3-Tùng Khê: con ngòi chảy trươc cửa chùa, mùa hè,hoa thông nở rộ, hương bay thơm ngát một vùng.
4-Đình làng thờ  vị thành hoàng: Thuỷ Hải long vương, phối thờ các vị Ả Lã Nàng Đê và ba vị  đại vương họ Nguyễn  Quí.
5-Nhà thờ Thánh Sư: thờ ông tổ nghề dệt của làng.
6- Chợ Khánh Nguyên: tên cũ chợ Mỗ.
7-Sắc phong của vua Minh Mạng cho đất Mỗ  “Mỹ tục khả phong”
( phong cho nơi có tập tục tốt đẹp. ) .
        
2.      Xuân về trên đất quê em.

             (Hát chầu văn. Lêi: Ng« Nh­ S©m)

                                                           H¸t nãi :             Anh chÞ em ¬i !
                                                     Ng­êi quª ta vui chµo xu©n Gi¸p Ngä,
                                           Kh¾p ®Êt trêi §¹i Mç ®á cê bay.
                                                      Mõng quª h­¬ng ta ®æi míi tõng ngµy,
                                                           ¤i h¹nh phóc nhỏ, cã bµn tay em gãp søc!

           H¸t :                          Xu©n vÒ trªn ®Êt quª em,
Hoa ®µo khoe s¾c b¸o tin rén rµng.
Xu©n vui n¸o nøc xãm lµng,
Héi xu©n trèng giôc loa vang kh¾p miÒn.

Áo the kh¨n xÕp lµm duyªn,
§Ñp nh­ khãm tróc ®øng bªn s©n ®×nh.
¤ che che c¶ t©m t×nh,
                                            Mưa xuân rắc sợi tơ mành nghiêng che.

H¸t c©u r· b¹n ra vÒ,
Anh sang xø B¾c em vÒ xø §«ng
 Chia tay ngày nhớ đêm mong,
Qua cÇu ng¶ nãn mµ trông t×nh ng­êi.
H¸t c©u quan hä ng­êi ¬i,
Quª em vµo héi rén lêi d©n ca.

Hån quª ®­îm m·i trong ta,
Xu©n sang mu«n s¾c giao hßa t×nh th©n.

Cầu cho trên dưới, xa gần,
Nhà nhà hạnh phúc muôn dân no lành.
Cầu cho đời mãi tươi xanh,
Cầu cho cuộc sống thanh bình muôn nơi.

Cầu cho trên dưới mọi người,
Xuân sang hoa nở tình đời thêm xuân.
Cầu cho muôn triệu bàn chân,
Cùng chung nhịp bước đến gần tương lai.

Hội làng vui lắm ai ơi,
Ai đi trẩy hội, xin mời cùng đi.
 Đời vui đang độ xuân thì…
Á a…a…à…a..

                                          Xuân Giáo Ngọ 2014

                            3.        Mừng quê ta
                                    mở hội đón xuân.
(Theo điệu hát văn. Lời: Ngô Như Sâm)
               
               Hát nói :                      Xuân đã về trên quê mình Đại Mỗ,
                                                   Chim vang ca, hoa nở đầy cành
       Đào mai cười trong gió rung rinh
             Muôn cánh thắm lung linh khoe sắc.
                 Chào Nhâm Thìn - năm Rồng đang tới,
           Toàn dân ta phấn khởi đón xuân về.

                       Hát:                         Rộn ràng khắp chợ cùng quê,
Rợp trời cờ mở, bốn bề trống vang.
Mừng xuân làng mở hội làng,
Người đi trẩy hội chật đàng chen chân.

Từng đoàn trai gái thanh tân.
Ngựa xe như nước, áo quần như nêm.
Đèn chăng ba phía bốn bên,
Cờ thần lộng gió bay trên cửa đình.



Mặt hồ ánh bạc lung linh,
Thuyền rồng rỡn sóng rập rình nước xô.
Lời ca điệu hát câu hò,
Nhạc xuân trầm bổng tiếng tơ tiếng đồng.

Âm vang rộn tiếng chiêng cồng,
Phách đàn réo rắt hoà trong điệu chèo.
Trẻ thơ đôi mắt trong veo,
Sáng niềm hy vọng ánh theo rạng ngời.

Cụ bà nhíu mắt nheo cười,
Môi trầu cắn chỉ đẹp tươi tuổi già.
Nàng xuân mớ bẩy mớ ba,
Áo cài khuy bấm thướt tha yêu kiều.

Khăn nhung quần lĩnh yếm điều,
Thắt lưng hoa lý, hài thêu hạt cườm.
Túm ba tụm bẩy bên đường,
Cười duyên mắt liếc soi gương nón tình.

Cô nào cũng đẹp cũng xinh,
Tóc thề má phấn như hình trong tranh.
Cây đu trồng trước sân đình,
Anh đu, chị nhún, rập rình vút cao.

Trò chơi bắt vịt dưới ao,
Nước tung trắng xoá. Vui nào vui hơn.
Thi tài kéo lửa nấu cơm,
Phút đâu hạt ngọc dẻo thơm trình làng.

Tiến lui, kiệu rước nhịp nhàng,
Nam thanh nữ tú sánh hàng chung vai.
Trầm hương khói toả ngát trời,
Hội vui, ai nấy mặt người như hoa.

Cầu cho quốc thái dân hoà,
Lúa ngô xây hạt, tình đà thêm thân.
Cầu cho trên dưới, xa gần,
Nhà nhà hạnh phúc, muôn dân no lành.

Cầu cho đời mãi tươi xanh,
Cầu cho cuộc sống thanh bình muôn nơi.
Hội làng vui lắm ai ơi,
Có đi trẩy hội xin mời cùng đi.

Đời vui đang độ xuân thì,
Làng ta mở hội cùng về chung vui
Xin về Đại Mỗ quê tôi.
Mà nghe câu hát một thời cửi canh:

“Quay tơ ra mắc ra mành,
      Mắc thời dệt dọc mành thời dệt ngang.
Mốt son anh dệt đầu hàng,
            Còn như mốt cục anh bán cho làng Đơ Thao.”

Quê em biết mấy tự hào…

Á  a a à….   A  a  a….!

                                                                  
                                 Xuân Nhâm Thìn  2012

4.  Đại Mỗ quê em
     Ngày xuân trẩy hội .
   (Theo điệu hát văn)

      Hát nói:                           Mừng xuân Nhâm Thìn,
 Mừng năm mới đã sang,
           Mừng quê ta rộn ràng vào hội,
                 Trai gái trẻ già thảy đều phấn khởi,
                                   Náo nức mừng vui đón truyền thống quê nhà.
             Xuân sang xin gửi một khúc ca,
                                  Mừng xuân đất nước, mừng quê ta đẹp giàu.

                      Hát :                             Dù ai đi đâu về đâu,
         Ngày xuân, xin nhớ cùng nhau trở về.
      Trở về thăm quán cùng quê,
    Tự hào Đại Mỗ có nghề cửi canh.

“Quay tơ ra mắc ra mành,
Mắc thời dệt một mành thời dệt hai.”
Quê ta gái đảm trai tài,
Chung tay xây đắp tương lai tươi mầu.

Thuỷ chung tình nghĩa trước sau,
Đường ăn nết ở thắm câu ân tình.
Tin yêu son sắt trung trinh,
Một lòng theo Đảng quang vinh trọn đời.

Dưới cờ cách mạng rạng ngời,
                                    Đứng lên làm chủ thoát đời gian lao.
Quê ta tươi đẹp nhường bao,
Đồng xanh tươi tốt rì rào lúa ngô.

Dòng sông bến nước con đò,
     Cánh cò chớp nắng điểm tô thanh bình.
      Dập dìu gái lịch trai thanh,
                 Muôn hoa khoe sắc quê mình ngày xuân.

         Quê ta nức tiếng xa gần,
                 Nhì La, nhất Mỗ mười phân vẹn mười.
               Quê ta đẹp cảnh đẹp người,
                   Học hành rạng rỡ, một thời khoa danh.

                         Anh hùng trong cuộc chiến tranh,
                Đánh Tây, đuổi Nhật để giành tự do.
             Hoà bình, xây dựng cơ đồ,
               Nông thôn đổi mới ấm no muôn nhà.

Làng quê đẹp tựa vườn hoa,
Nhà cao ngói mới trẻ già chung vui.
 Quanh năm đầy ắp tiếng cười,
       Đời vui hạnh phúc, người người đồng tâm.

Tình làng nghĩa xóm yêu thân,
Đi xa càng nhớ, ở gần càng thương.
Mùa xuân đang độ lên hương,
  Đất trời khởi sắc bốn phương giao hoà.

Góp vui em hát bài ca,
Mừng xuân đất nước, mừng quê ta đẹp giầu.
Quê em thắm sắc tươi mầu,
Xuân về xin hát đôi câu chúc mừng.
Á….a…a….à ..a….

                              Xuân Nhâm Thìn  2012
5.                  Én xuân.

Ngang trời cánh én nghiêng chao,
Mùa xuân muôn sắc, mai chào gió đông.
“Ai đem con sáo sang sông,
Để cho con sáo sổ lồng sáo bay ?”
Mùa xuân đang đến từng giây,
Long lanh mắt lá xanh đầy không gian.
Lòng reo muôn sợi tơ đàn,
Lắng nghe bước gió rộn ràng trong cây.
Đời vui ca khúc dựng xây,
Đông qua, xuân tới. Hôm nay xuân chào,
Một trời cánh én nghiêng chao…

                           13-6-2012

                  6.    Khoang Xanh.


Ồi! Đây là đất Khoang Xanh,
Khen ai khéo đặt mà thành tên riêng.
Một vùng cảnh trí thần tiên,
Hiện ra trước mặt ở miền nhân gian.
Rừng cây núi đá bạt ngàn,
 Thác reo, chim hót, xốn sang lòng người.
Khoang Xanh nay đến đây rồi,
Mai về lòng những bồi hồi nhớ nhung.


                 7.     Mưa !


Mấy hôm mưa gió sụt sùi,
Vào ra chẳng được, đứng ngồi chẳng yên.
Gạo vơi túi rỗng cạn tiền,
Muốn đi thăm bạn ngại phiền đành thôi.
Ngẩn ngơ ra đứng vào ngồi,
Đăm đăm con mắt mong trời hết mưa.

8.  Thiên Sơn - Suối Ngàn


Ai làm nên cảnh Suối Ngàn,
Thiên Sơn-Tiên giới- rõ ràng là đây.
Cây chen lá, đá chen cây,
Rừng bao la gió, núi vây trập trùng.

Cao xanh thăm thẳm một vùng,
Hồn thiêng đất nước tụ cùng núi sông
Nhớ mình con Lạc cháu Hồng,
Nhớ ơn công sức cha ông bao đời.

           Suối Ngàn nguồn nước chẳng vơi,
Thiên Sơn vững chãi muôn đời chẳng lay.
Ai làm nên nước non này?
Núi sông gấm vóc ngày nay thanh bình ?.

                                                          13-6-2012

9.             Bên hồ Gươm.

Mưa rây rắc bụi,
Nhành liễu phất phơ
Sương giăng phủ mờ
Bên hồ dạo bước .

Nhìn xéo mặt nước
Tìm bóng rùa thiêng
Sóng xanh lay động
Bóng tháp chao nghiêng.

Gió lạnh thổi qua
Mặt gương nhạt nhoà
Bay đôi chiếc lá
Thấm buồn mưa sa…

                                    13-3-20



        10.  Chốn quê.
Nhà tôi ở chốn nhà quê,
         Mênh mang ngày nắng, đêm hè giăng thanh.
Sân nền đất, nhà mái gianh,
Cây cao bóng toả ngát xanh mượt mà.

Cau trước cửa, chuối sau nhà,
Ao đầy tôm cá, vịt gà đầy sân.
Lưa thưa hàng giậu khúc tần,
Cổng tre khép mở mỗi lần vào ra.

Cành xanh ríu rít chim ca,
Dò lan khoe sắc, khóm trà dâng hương.
Bạn bè lui tới thường thường,
Hàn huyên câu chuyện văn chương, tâm tình.

Trà đầy ấm, rượu đầy bình,
Chuyện trò rôm rả, ta mình tương giao.
Qua rồi khói lửa binh đao,
Qua rồi vất vả gian lao những ngày.

Xá gì cảnh chuối chín cây, (*)
Còn ao rau muống còn đầy chum tương....(**)
Nhà tôi xa phố xa phường,
Tôi vui với cảnh quê hương yên bình.

Đời tươi như ánh bình minh,
Tự do - Tự tại - thấy mình hơn TIÊN !

                                                                                             Những ngày nghỉ hưu
                                                                                             Xuân Nhâm Thìn 2012

       Ca dao cổ : (*) Mẹ già như chuối chín cây

(**) Nhà em có vại cà đầy,
Có ao rau muống có đầy chum tương .

   11.   Hương cau gợi nhớ…
           Hoa cau rụng trắng đầy sân,
               Vấn vương hương ngát khi gần khi xa.
              Giữa trưa nghe vọng tiếng gà,
      Võng đưa kẽo kẹt tiếng à ơi ru.

Thẳm sâu vẳng tiếng chim gù,
Tầng không diù dặt vi vu sáo diều.
Hồn quê thao thiết thương yêu,
Ru ta bay bổng cánh diều tuổi thơ.

Hoa cau kết tụ ước mơ,
Nhắc hoài ta nhớ thuở xưa một thời.
Chang chang rực nắng trắng trời,
Tàu cau vẫy gió xanh ngời trời xanh.

                                           Tháng 5-2014

            12.   Bàn  chân.


Chân từng đi khắp mọi nơi,
Đường đi chỉ thiếu lên trời là không.
Tuổi thơ chân lội khắp đồng,
Mò cua bắt ốc khắp vùng nông sâu.

Chân từng lẽo đẽo theo trâu,
Cùng cha cuốc bẫm cày sâu bao mùa.
Làm ăn chẳng kể sớm trưa,

Mồ hôi từng đổ như mưa ướt đầm.


Những khi gió bấc mưa dầm,
Phong phanh áo mỏng tím bầm chân tay.
Tiếc không có cánh mà bay,
Để mong thoát khỏi những ngày thê lương.

Quyết tâm tìm lối mở đường,
Giằn lòng xa cách quê hương học hành.
Mười năm sau đã thành danh,
Bỗng đâu lửa đạn chiến tranh ập về.

Lại xa lại biệt làng quê,
Trên vai khẩu súng, chẳng nề gian lao.
Khắp vùng rừng núi nước Lào,
Bàn chân từng đã đặt vào bước lên.

Chân từng đi khắp mọi miền,
Vào Nam, ra Bắc, xuống lên bao lần.
Bập giầm máu toé ngón chân,
Dạn dày hai gót trai sần u xưng .

Hoà bình, xa biệt núi rừng.
Về nơi phố thị tưng bừng đèn chăng.
Chân đi trên mặt đất bằng,

Con đường rười rượi ánh trăng dát vàng.


Nay về đi giữa đường làng,
Hồn quê thổn thức xốn xang nặng tình.
Bước đi trên đất quê mình,
Dưới chân hoa nở bình minh nắng tràn.

Quê hương yêu dấu muôn vàn,
Đường quê nâng bước đôi bàn chân ta.

                                                     13.        Nhàn !


  Bây giờ làm “phó thường dân”,
       Ngày dài thơ thẩn “góc sân khoảng trời” .
Muốn chơi chẳng có chỗ chơi,
Nhớ nghề thôi lại vào ngồi học Nho.

Lại làm cái kiếp học trò,
“Dài lưng tốn vải ăn no lại nằm”.
Già rồi sống được bao lăm,
 Nhưng còn cần học lấy dăm ba điều.

 Bây giờ chẳng thiếu tiền tiêu,
 Thiếu chăng kiến thức ấy điều trở trăn.
Trên đầu chẳng vướng áo khăn,
                                          Chân thô đạp đất mình trần rảnh rang.

                                                  Hơn ai chỉ một chữ …NHÀN! (*)

                                                                                                    Tháng 6-2012

* Góc sân và khoảng trời: tập thơ của Trần Đăng Khoa.

14.  Vô đề.


Lập loè đom đóm ao bèo,
Ngọn tre vắt vẻo, trăng treo lưng trời.
Việc xong thư thái thảnh thơi,
Bờ ao hóng mát ta ngồi ngắm trăng.

                                         5-2912
15.   Vẳng tiếng ru hời…

Chợt đâu thoảng tiếng chim gù,
Tưởng như nghe tiếng mẹ ru thuở nào.
“Con cò đậu cọc cầu ao,
Ăn xung xung chát, ăn đào đào chua...”
Một đời mẹ những sớm trưa,
Thân cò lặn lội nắng mưa dãi dầu.
Mẹ ta tóc bạc trắng đầu,
Giữa trưa mẹ hát những câu ru hời....

Nay còn đâu nữa mẹ ơi,
Mẹ đi, đi mãi để rồi mãi xa .
                                                          Xót lòng ta nhớ mẹ ta,
Còn đây văng vẳng tiếng à ơi ru...

                                            Tháng  5-201                                                      

16. Nghe tiếng trống trường.


      Chợt nghe vang tiếng trống trường,
 Bâng khuâng xao xuyến vấn vương bồi hồi.
Trống vang thức dậy trong tôi,
Nhắc ta nhung nhớ một thời chưa xa.

Nông dân thì nhớ tiếng gà,
Công nhân nhớ kẻng, còn ta nhớ trường.
 Ôi sao trăm nhớ ngàn thương,
Mỗi khi nghe tiếng trống trường rộn vang…



     17.   Tình quê

    Chân đi trên đất làng quê  ,
Xốn xang nỗi nhớ gọi về tuôi thơ.
Vẳng nghe tiếng mẹ ầu ơ,
Kẽo cà tiếng võng xa đưa dặt dìu.

Tầng không vi vút sáo diều,
Nắng vàng trải thảm, đồng chiều mênh mang.
Dòng sông uốn lượn quanh làng,
Mướt xanh bờ bãi ngô lang dâu tằm.

Ríu ran muôn triệu thanh âm,
Đong đầy sự sống bổng trầm thiết tha.
Ta về sống giữa quê ta,
                 Hồn thiêng đất tổ ông cha bao đời.

                           Thơ đàn sách vở làm vui,
                Ung dung thanh thản thảnh thơi tháng ngày.
                           Ơn trời được có hôm nay,
                Ơn tiên tổ có ngày này. Dám quên
                                       1-1-2016
          18.  Tây ở Hội An.

Hội An vỡ tổ Tây nhiều thế,
Đi lại nghênh nghang chật cả đường
Váy ngắn, đầu trần trơ cả thịt
Quần đùi, chân đất trật lòi xương
Xì xồ lấc láo y như thể
Xí xộ ngông nghênh rõ một phường
Đất Hội lưu truyền bao thắng tích
Quê mình há phải xứ Tây dương ?

                                              Hội An  2000
            19.  Giông.

Đùng đùng trời nổi cơn giông,
Ba bề bốn phía nhìn không thấy gì.
Bầu trời xám ngắt mây chì.
Mưa rây, chớp giật, ầm ì sấm rung.

Màn đêm xập xuống mịt mùng,
Trời như mực đổ bịt bùng tối đen.
Hàng cây vật vã trong đêm,
Tả tơi rơi rụng ngả nghiêng oằn mình.

Thương thay bao kiếp sinh linh,
Gió mưa nào biết ẩn mình nơi đâu?
Kìa người biệt thự nhà lầu,
                   “Đoạn trường ai có qua cầu mới hay”
  
                                                Tháng 6- 2011                                                          
      20.  Trên đất Phù Tang

       Thân trên xứ sở Phù Tang,
Nặng lòng với mảnh hồn làng quê ta.
         Thèm trông một cánh chim xa,
Thèm nghe da diết tiếng gà gáy trưa.
          Thèm mong có được trận mưa ,
Thèm tia nắng ấm đầu mùa sương tan.
         Thèm nghe thao thiết cung đàn,
Tiếng ti tiếng trúc chứa chan dặt dìu.
          Thèm nghe một tiếng sáo diều
Tầng không vi vút đồng chiều mênh mang
           Thèm nghe một giọng hò khoan,
Mái chèo khua nước mênh mang đôi bờ.
          Thèm nghe một giọng ầu ơ
Kẽo cà tiếng võng xa đưa trưa hè.
          Thèm nghe một bản nhạc ve,
                       Rộn vang trong những bụi tre sau nhà.
      Thèm nghe một khúc dân ca,
                       Bổng trầm da diết thiết tha bao điều.…

Quê hương biết mấy thân yêu,
Hồn quê in đậm sớm chiều xốn xang.
                                                Sống trên xứ sở Phù Tang,
Ta xa đất mẹ lòng càng nhớ quê.
Ao làng giục giã ta về,
                 Tắm trong trong đục, ao quê, quê mình.(1)

Tô ky ô tháng 3-2016(1) Ta về ta tắm ao ta,
Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn. Ca dao Việt Nam)       
(


                                  21.  Anh đào mãn khai

Mùa này trên đất Nhật,
Đang độ vào tiết xuân
Anh đào nở trắng xóa
Trời cao xanh vô ngần.

Muôn cánh vờn trước gió,
Hoa đang độ mãn khai
Rợp đất trời hồng, tía
Sáng bừng trong nắng mai.

Từng đoàn người nô nức
Đi trẩy hội xem hoa
Chụp hình vui thỏa sức
Ngả nghiêng say la đà.

Ta trong dòng người đó,
Chung vui ngày hội hoa 
Hoa rung rinh trong gió
Như mỉm cười cùng ta.

Anh đào nở hết mức,
Như con của mặt trời
Làm việc đến kiệt sức
Để hiến dâng cho đời.

Anh đào mãn khai nở,
Hoa tượng trưng cho người.
Một trời xuân rực rỡ
Hòa trong nắng xuân tươi.
                          Tô ky ô ,Tháng  4-2016

22. Mat sơ va 2016.

Trời xanh, xanh đến vô cùng,
Mây hồng bảng lảng tầng không lững lờ.
Nắng vàng hổ phách non tơ,
Ngát hương hoa cỏ, gió đưa mơ màng.
Đền đài cung điện huy hoàng,
Ngôi sao đỉnh tháp dát vàng lung linh.
Mátscơva ơi rất yên bình,
Ta say trong ánh bình minh nắng tràn.
Lâng lâng trong dạ bàn hoàn,
Mat scơ va ! 
                      Đẹp ! 
                                              Xốn xang….
                                                                         Nao lòng...
                                                                                       Tháng 6 2016



                                              23.   Nỗi niềm gái quê.

                      (Thân tặng bà  Lê Thị Tú Anh 85 tuổi)

                             “Má ơi đừng gả con xa,
         Chim kêu vượn hót biết nhà má đâu?”
                                               (Ca dao Nam bộ)

Gái quê đi lấy chồng xa,
Tình còn vương vấn gốc đa sân đình.
Giếng chùa soi bóng in hình,
Một thời thôn nữ tươi xinh thủa nào.

 Nhớ chiều giặt áo cầu ao,
Phơi trên bờ rào gai móc rách vai.
 Dậu thưa thấp thoáng bóng ai,
Ném sang ánh mắt, khiến hai má hồng.

  Thế rồi từ ấy theo chồng,
Đường xa dặm thẳm nên không nhớ nhiều.
“ Người ta” liệu có người yêu,
Có còn nhớ một thoáng chiều ngày xưa ?

Bóng người bên rặng dậu thưa,
 Vẫn còn phảng phất như vừa mới đây.
Vẫn còn ánh mắt men say,
Thoáng thôi để trái tim này đa mang.

    *
  *  *

Từ ngày xa cách thôn làng,
Bao nhiêu kỷ niệm vẫn mang theo cùng.
 Hội xuân tiếng trống tùng tùng,
Trái tim thổn thức giục lòng nhớ quê…

                                      1-2016.
                                               Ngô Như Sâm


                               24.   Sông quê …
                 thương nhớ…
(Gửi Nhuệ Giang quê tôi- Đại Mỗi)

 Nhuệ Giang giờ nước chẳng trong,
Lờ đờ uể oải một dòng ngầu đen.
Đôi bờ nhếch nhác lem nhem
Xung quanh xú uế bốc lên, tanh nồng.

 Lều bều cỏ rác giữa dòng,
      Mặt sông đặc quánh tịnh không cánh buồm.
Không thuyền lưới, chẳng cá tôm. 
Một đời sông chết u buồn lặng im.

Còn đâu mặt nước bóng chim,
Còn đâu những ánh sao đêm soi mình.
Còn đâu những buổi bình minh,
Đò ngang đưa đón trao tình lứa đôi.

Sông xưa nay đã khác rồi,
Con sông yêu quí một thời tuổi thơ.
Dâu tằm ngát ngát non tơ,
Triền đê xanh mướt đôi bờ như tranh.

Bao giờ sông lại trong xanh,
  Đò ngang nối bến duyên lành nên đôi.
Thuyền bè xuôi ngược muôn nơi,
             Nhuệ Giang ơi! Nhớ một thời sông quê…

                                                                               Tháng 3-2016

   25.  Bâng khuâng.


 Nhẩn nha thả bộ quanh hồ,
 Bên tai nghe ngọn sóng gió xô rì rào.
 Một vùng điện sáng như sao,
Lung linh mặt nước khác nào vàng gieo.

Trăng in đáy nước trong veo,
Cá đâu đớp động chân bèo lanh canh.
Hạt sương rơi nhẹ đầu cành,
  Nao nao lòng thấy hồn mình reo vui.

  Đắng cay vất vả qua rồi,
 Ngọt bùi được trả cho đời hoan ca.
Chân đi trên đất quê nhà,
Câu thơ chợt đến, lòng đà bâng khuâng.

                                Tháng 12 năm 2016
                                                                
                          26. Mừng cháu Khôi lên ba.

Nhà có thằng cháu nội,
Rất kháu khỉnh, thông minh,
Giờ cháu lên ba tuổi,
Miệng luôn cười thật xinh.

Bi bô, cháu tập nói,
Ríu rít như chim chuyền,
Thấy ông là cháu hỏi,
Nhiều câu thật hồn nhiên.

Bước son luôn nhảy nhót,
Đất quê nâng bàn chân,
Cháu chạy nhảy khắp sân,
Chẳng lúc nào dừng gót.

 Mai này cháu khôn lớn,
Ông giao cả gia tài,
Cả dòng tộc ngày mai,
Trên vai cháu. Nặng đấy!
                       Ngày 10-10-2007


                                                                          27.    Mừng cháu Như Khang

                                                      ( chaú nội thứ hai chào đời )


Bao ngày mong đợi chờ trông,
                                             Hôm nay đã thoả nỗi lòng mẹ cha.
Niềm vui hạnh phúc vỡ oà,
Thêm con, thêm cháu, ông bà thêm vui.
Mừng thêm cháu nội chào đời,
                 Giữa ngày nắng ấm, đất trời đang xuân.
Chọn câu, lựa ý tìm vần,
Thơ mừng, ông thảo góp phần chia vui.

                                         Cháu sinh tại bệnh việt Việt Nhật  17 giờ 22 phút
                                                       ngày 2-3- 2012 (tức 10-2 Âm lịch –Nhâm Thìn)

                         28.   Mừng sinh nhật hai cháu nội
                              Khôi +Khang ngày 20-3-2013.

Mừng ngày sinh nhật Khôi, Khang,
 Ông bà, cha mẹ, họ hàng, mừng thay.
Mừng Khôi lên chín năm nay,
Mừng Khang vừa chẵn ngày “đầy tuổi tôi”. (*)
 Cầu mong hai cháu Khang - Khôi,
Mai sau khôn lớn thành người giỏi giang.
Làm cho rạng rỡ vẻ vang,
Ông bà, cha mẹ, họ hàng thêm vui.

(*)Đầy tuổi tôi”: cách nói dân gian:
           “tròn một năm, tức lên một tuổi.                                            Ông Nội
                                                 Ngô Như Sâm 72 tuổi


29.   Tự vấn.

Nghĩa đời, vay trả trả vay,
Ngọt bùi thì ít, đắng cay thì nhiều.
Niềm vui chẳng có bao nhiêu,
Nỗi buồn lớp lớp trăm chiều xót xa.

Già xộc đến, tuổi xuân qua,
Đắng lòng nghĩa mẹ công cha chưa đền.
Một mai về với tổ tiên,
Cúi trông thẹn đất, ngửa lên thẹn trời.

Đã sinh ra ở trên đời,
Ai mà không nghĩ là người vô nhân.
Ta tự vấn.Thảo đôi vần,
Nêu gương con cháu nghĩa nhân ở đời.

30.  Ca tựa.
(Lời mở đầu tập gia phả họ Đoàn-họ ngoại)

Nước có sử, nhà thời có phả,
Ghi công cao, nghiệp cả tổ tiên.
Ông cha công đức lưu truyền,
Cháu con phải nhớ mới nên con người.

* *
*
Đoàn Tộc ta từ thời lập nghiệp,
Mấy trăm năm kế tiếp lâu dài.
Gốc xưa: Thôn Hữu Thanh Oai,
Tả giang Sông Nhuệ thổ ngơi an lành.

Gò Con Qui rạng danh sử sách,(*)
Đất Mả Mòi địa mạch tốt tươi.
Nơi đây đẹp cảnh đẹp người,
Bốn mùa hoa trái tốt tươi giao hòa.

Chốn địa linh ông cha đẹp ý,
Cùng đồng tâm tu chí lập quê.
Tầm tang trồng cấy ấy nghề,
Vui đời yên ấm tình quê thanh bần.

Trai đèn sách phong vân đợi hội,
Gái nông tang sớm tối chuyên cần.
Tiếng thơm dậy khắp xa gần,
Họ Đoàn từ đấy dần dần mạnh lên.

*   *
Cụ Phúc Sơn khởi nguyên thủy tổ,
Bốn đời sau chỉ có độc đinh.
Đời năm mới được phân ngành,
Đến đời thứ sáu chia thành ba chi.

Trên Phúc Lộc, dưới thì Hưng Điện,
Giữa Hưng Long ở diện thứ hai.
Như dòng suối rộng sông dài,
Chảy ra biển lớn đất trời bao la.

(Từ đây Đoàn Tộc họ ta,
Nảy cành xanh lá nở hoa đâm chồi)

Cụ Phúc Vị có người vợ thảo,
Bà họ Đào, tần tảo đoan trang.
Một hôm gặp khách lỡ đàng,
Giữa đồng chiều muộn, xóm làng lại xa.

Cụ Từ Tại (*) nghe qua khách nói,
Xin trọ nhờ một tối mai đi.
Thương người lỡ bước một khi,
Cụ bèn mời khách vậy thì về theo.

    Sáng dậy, thấy cảnh nghèo nhà túng,
Khách trả tiền cho xứng trọ đêm.
Cụ rằng: “ Chẳng thiếu bạc tiền,
Chỉ hiềm nhà hiếm con hiền cháu ngoan”.

Khách thấy chủ thở than, biết ý,
  Rằng: “ Chính tôi địa lý thầy Tầu,
Tạ lòng, để mả về sau,
Cháu đàn, con đống dài lâu nối dòng”.

Lấy sọ dừa tượng trưng làm dấu,
Cải cát cha, con cháu làm theo.
Rồi ra hết cảnh đói nghèo,
Kết mồ từ đấy, sớm chiều càng đông.

*  *
*
Trải bao đời tổ tông vun xới,
Cây lộc ta phới phới tốt tươi.
Tổ tiên đã có nhiều người,
Công cao sự nghiệp muôn đời lưu danh:

Tham dự chốn cung đình khanh tướng,
Làm quốc sư dưới trướng vua hiền.
Đến khi tiên liệt qui tiên,
Sắc phong truy tặng nêu tên sử vàng.

Được trong họ ngoài làng thờ phụng,
Chốn đình trung dân chúng kính yêu.
Tước hầu tước bá cũng nhiều,
Hàn lâm, ngự sử, quan triều, nha môn…

Nêu danh vị thực khôn xiết kể,
Ghi công lao ân huệ không cùng.
Huân danh đức nghiệp tổ tông,
Bao năm gây dựng, vun trồng mới nên.

Tấm gương vàng tổ tiên ngời sáng,
Vĩnh hằng theo năm tháng trường tồn.
Hậu sinh lớp lớp cháu con,
Soi trong gương sáng tổ tôn, răn mình.

Có nhiều người thành danh đỗ đạt,
Trí hanh thông uyên bác hơn đời,
Tài cao đức trọng tót vời
Giáo sư, tiến sĩ rạng ngời tài hoa.

Có nhiều vị tham gia quốc sự,
Trên Trung ương nắm giữ chính quyền.
Bí thư, chủ tịch có tên,
Trên huyện dưới xã thâm niên nhiều kỳ.
Nhiều trai gái ra đi chiến đấu,
Giữ non sông yêu dấu, không về.
Bảng vàng Tổ quốc thơm đề,
“Anh hùng liệt sĩ” chữ ghi sáng ngời.

Gương cứu quốc muôn đời bất diệt,
Làm rạng danh tiên liệt hùng anh.
Bảng vàng bia đá sử xanh,
“Ghi công Tổ quốc” rõ rành nét son.

*
*  *

Dòng tộc ta cháu con tăng tiến,
Dân số luôn phát triển không ngừng.
(Bốn nghìn nhân khẩu, phỏng chừng),
Sống trong làng xã quây quần bên nhau.

Người ở xa: năm châu bốn bể,
Kẻ ở gần: Thanh Nghệ, Sài Gòn.
Nhớ mình là cháu là con,
Cùng dòng Đoàn Tộc tổ tôn tỏ tường.

Nên đã lập Từ đường thờ vọng,
Giỗ chạp đều trân trọng khói hương.
Tấc lòng cố quốc tha hương,
Gửi trong nhang khói sớm hôm phụng thờ.

*
*  *
                                               Từ lập nhiệp đến giờ là thế,
Trải biến thiên dâu bể bao lần.
Ông cha tích đức tu nhân,
Cháu con bền chí lập thân giúp đời.

Công cao cả sáng ngời sự nghiệp,
Đoàn tộc ta trùng điệp huân danh.
    Cháu con lớp lớp trưởng thành,
Như cây một gốc xanh cành tốt tươi.

                                             Cây tổ phải có người vun gốc,
Rễ càng sâu, cành lộc càng xanh.
Việc làm lập phả lưu danh,
Chính là vun gốc chăm cành lộc ta.

                         Không có phả sẽ xa sự thật,
Rồi mai ngày người mất, lời sai.
Sao dời vật đổi một mai,
Cháu con còn biết lấy ai làm bằng.

Việc lập phả thấy rằng cần thiết,
Để cháu con còn biết trước sau.
Vậy nên trong họ bàn nhau,
Sưu tầm tu chỉnh, cùng nhau quyết rằng:

       Viết Tộc Phả ra bằng Quốc ngữ,
Để nhà nhà gìn giữ dài lâu.
Cháu hiền con thảo mai sau,
Dễ bề theo đó ngõ hầu viết thêm.

*  *
*
Sự nghiệp xưa tổ tiên là thế,
Tấm gương vàng sáng để soi chung.
Nôm na xin thảo đôi dòng,
Thành tâm tấc dạ tỏ lòng tri ân.

         Nay chấp bút mấy dòng vụng dại,
Kẻ hậu sinh xá ngại tài hèn.
Thắp nhang giở phả trước đèn,
Bút hoa xin thảo một thiên tựa này.

               Kính tựa
            Hà Nội 5- 5 - 1998 tức 10 - 5 Mậu Dần)
             NGÔ NHƯ SÂM .Cử nhân Sư phạm Văn khoa năm Quí Mão 1963
Cháu rể đời thứ 14
Chú thích:.                             
*Gò Con Qui: Tương truyền tướng quân Lê Hoàn từng hạ trại đóng quân
                     ở đây khi ngài tiến đại quân ra Bắc Hà đánh giặc
       (**) Cụ bà Phúc Vị người họ Đào, hiệu là Từ Tại.

         31.  Khai bút năm 2008.
                               
                                      1.

          Đất trời vào xuân mặt người tươi nắng,
         Không gian bừng rộn rã tiếng chim ca
         Năm qua rồi cả nhà mình cố gắng
         Năm tới đây thắng lợi sẽ vươn xa.

                                         2.

                Xuân sang rạng sáng mặt người
         Không gian đầy ắp tiếng cười lời ca.
                 Nhà mình cố gắng năm qua,
            Năm nay thắng lợi vượt xa năm rồi.


        32.   Khai bút xuân Rồng 2012
                         1.

Trạng nguyên rực đỏ một góc vườn,
Tiểu cảnh rì rào suối nước tuôn
Trời xuân biêng biếc tươi màu lạ
Lòng xuân rộn rã dạ lên hương.

                          2.

Xuân đã về rồi, tiếng ca vang,
Mưa xuân rây hạt rắc đường làng
Ngọn lá đầu cành xanh tựa ngọc
Nét đẹp nàng xuân đến ngỡ ngàng.

                          3.

Dặm dài năm tháng đã vượt qua,
Còng lưng gánh nặng chặng đường xa
Còn trời còn đất, còn ta mãi
Xuân bảy mươi rồi,  TA  đấy a ?

                  33.  Mừng sinh nhật cháu ngoại
       Trâm Anh một tuổi.

                                               Cháu gái Trâm Anh,
                       Là hương của hoa
                       Hạnh phúc của mẹ
                       Nguồn vui của ba

                                                                  Cháu là mầm sống
                                                                  Là cả cuộc đời
                                                                  Hạnh phúc sinh xôi
                                                                  Xanh màu hy vọng.

        Cháu lên một tuổi       
        Cả nhà phấn khởi
        Thương lắm nhớ nhiều
        Thấy cháu ngoan khỏe
        Vui biết bao nhiêu .

        Mong cháu chóng lớn
        Tập đứng, tập đi
        Tập ăn tập nói
        Rồi ra biết gọi
        Gọi mẹ gọi ba
        Gọi ông  gọi bà
        Gọi cô gọi chú…

         Ông ở nơi xa
         Mừng ngày sinh nhật
         Ông viết bài ca
         Gửi vào tặng cháu…

                                                                                                   Hà nội ngày sinh nhật
                                                                                                            Thứ 7 ngày 8-11-2008.


                                                                      
                   34. Mừng cháu ngoại lên ba

Mừng cháu Trâm Anh,
Vừa tròn ba tuổi
Ông ở Bắc xa
Có thơ làm quà
Gửi vô tặng cháu.

Mong cháu khỏe mạnh
Đến lớp chăm đều
Có nhiều bè bạn
Được cô giáo yêu
Được nhiều bạn quí

Học hành chăm chỉ
Đàn giỏi hát hay
Lao động hàng ngày
Giúp ba giúp mẹ
Chăm nom em bé
Gương mẫu ngoan hiền
Làm nhiều việc tốt…

                                                Tháng 11 năm 2010
                   Ông ngoại Ngô Như Sâm


                                    35.    Mừng sinh nhật
                        cháu ngoại Trâm Anh 10 tuổi

(Ngày 8-11-2007)

 Trâm Anh tròn tuổi lên mười,
Ông bà gửi tặng thơ vui chúc mừng,
Niềm vui tràn ngập khôn cùng,
Mừng cháu khỏe mạnh lại mừng cháu ngoan.

 Cháu ham ca múa, nhạc đàn,
 Siêng năng học tập, giỏi giang việc nhà.
Kính yêu cha mẹ, ông bà, 
Mến thương bè bạn cùng là các em.

Cháu ơi, ghi nhớ đừng quên,
  Trả ơn nghĩa mẹ, đáp đền công cha.
Ông bà ngoại ở nơi xa,
Mừng ngày sinh nhật, tặng quà cháu yêu .
 
                                        Hà Nội ngày 8-11-2016
                                                                                 Ông, bà ngoại 75 và 67 tuổi.       


 36. Mng cháu ni Như Khôi 4 tui .


Xuân sang chúc cháu Như Khôi,
Hay ăn chóng nhớn thành người cháu ngoan.
Mai ngày thành đạt giỏi giang,
Xứng công tiên tổ họ hàng mẹ cha.

                                            Xuân 2008, ông,bà nội
                                             67 tuổi và 59


   

 

         37.   Tự mừng thọ 70.


1.
Mừng nay ta đã 70,
Vẫn làm việc vẫn nói cười vô tư.
Cuộc đời như một giấc mơ,
Bẩy mươi xuân ấy bây giờ là đây.

Tay cầm tờ chúc hôm nay,
Cám ơn cuộc sống những ngày đã qua.
Bảy mươi đâu phải là già
Bảy mươi ! Ô ! Còn thua xa ông Bành !

                                                                                  2.
Mừng ta tròn tuổi bảy mươi,
Nỗi lo bớt bớt nụ cười thêm thêm.
Câu thơ chén rượu liền liền,
Ngày ngày thư thái đêm đêm giấc dài.

Thưa đọc báo, ít nghe đài,
Quây quần con cháu hôm mai vui vầy.
       Vườn cây thi thoảng động tay,
Bắt sâu nhặt cỏ “múa may” gọi là...

Khách thăm bầu bạn dăm ba,
    Đãi nhau mời nhắp chén trà thơm tươi.
Ơn trời cho tuổi bảy mươi,
Gánh gia tư để mặc người toan lo.
Qua sông đã cập bến đò
Lo chăng ?
                                      Ô !  
Lo cái con bò trắng răng !
                  Rộng ...dài.. ngày... tháng ...
                                                                 thung ....thăng...!
            
                                                         17- 2- 2012



            38. Mừng thọ 70.


Mừng nay ta đã bảy mươi,
Sức không còn được như hồi thanh xuân.
Nhưng mừng vẫn dẻo đôi chân,
Con mắt vẫn sáng, tinh thần vẫn minh.

Lại mừng qua cuộc chiến  tranh,
Chân tay thân thể vẫn lành vẹn nguyên.
Một nghề dạy học thâm niên,
Một đời dìu dắt con em trưởng thành.

Một đời cống hiến sức mình,
Một đời giữ trọn thanh danh một đời.
Mừng nay tròn tuổi bảy mươi,
Mừng ta, mừng cả đất trời đang xuân.

                        Sinh nhật tuổi 70 ngày 17-2-2012
                                Năm Nhâm Thìn.


                                       39.    Vô đề.
                                      Ngày xuân lên lão không mừng,
                                Miệng cười mà dạ cứ dâng dâng buồn
                                                (Đ Đ T)
Mình nay ở tuổi hoàng hôn,
Đời xanh nhường để cháu con hưởng dài.
Cái già nó có chừa ai,
Thì thôi thế vậy, chớ nài gì thêm.

Cầu mong cuộc sống êm đềm,
Những ngày còn lại, không phiền lụy chi.
Giờ đây chẳng hố ham gì,
Bên đàn con cháu, ta thì cứ vui.

Trong nhà đầy ắp tiếng cười,
Cái xông xênh lão bảy mươi bạn à.

                                                  Xuân 2011

     40.  Tuổi 73 (2014 ).


Năm nay mình đã bảy ba rồi,
Vẫn làm vẫn học chẳng lúc ngơi
Tháng tháng vun trồng cây quả đức
Ngày ngày bón xới luống hoa đời
Bạn bè lui tới hàn huyện chuyện
Con cháu ra vào ríu rít vui
Đâu ngán đầu to mà óc đặc
                         Sợ chi tóc bạc với da mồi.

                     41 .  Mừng 10 năm ngày cưới
       Như Khoa Quỳnh Hoa

Chớp mắt thôi đã mười năm rồi đó,
Trên ba ngàn ngày nào có ít đâu
Ôi thời gian vút nhanh tựa bóng câu
Hôm nay đã tròn mười năm ngày cưới.

Các con tôi duyên đẹp vợ chồng
Hai cháu trai rồi. Tôi đã thành ông
Của hai thằng cháu . Đời vui biết mấy
Của để dành là đây bạc vàng là đấy.

Mười năm qua bởi chắt chiu, năng nổ
Xây nhà, sắm xe, dạy dỗ các con 
Cuộc sống nay cũng coi là tạm đủ
Mừng vui, đời đã thấy vuông tròn.

Nhưng “cuộc sống không bao giờ chán mỏi”
Mong các con gắng gỏi vượt chông gai

             Đường đi còn rộng còn dài,
                             Vững vàng tiến tới. Tương lai đang chờ.

            Chúc mừng, cha tặng bài thơ…



                                  Ngô Như Sâm 2014 -73 tuổi



               42.  Cảm tác mấy vần tâm sự.
                                    1.
                          Xuân quá bảy mươi tóc trắng đầu,
                          Thế thái nhân tình nghĩ mà đau
                          Lương tâm nhân phẩm rơi đâu mất
                     Để lại trong ta mối hận sầu.


                        2.
                             Một khối lương tâm để quạ tha,
                        Chỉ còn một chút ấy gọi là
                        Hoá thành chó dại quay ra cắn
                        Cắn ai chẳng cắn, cắn ngươi nhà .


                       3.
Đắng đót thâm tình thảo đôi câu,
Qua cơn hoạn nạn hiểu lòng nhau
Cay đắng bao phen từng nếm trải
Nỗi niềm ẩn ức, dạ chôn sâu.

                                   Tháng 6- 2011
Nhân nhận được lá thư của một kẻ nặc danh đề: 15% Ngô Lương Tâm-
bức thư cô em gái viết từ nước Đức cách đó 6 năm (10-4-2006), nay gửi cho
các cụ trong Ban Lễ hội làng ngày 24-9-20 mà ta làm trưởng ban .


43.  Tình đời xót xa.
                                           (Nhân có lá đơn của cô Hiền kiện đòi chia tài sản thừa kế)

Giữa trời một mảnh trăng trong,
Rượu buồn rót mãi. Sầu đong nghiêng tràn.
Ngẫm cười trong cõi nhân gian,
Khổ đau ấy, bởi túi tham không đầy.

Tầng xanh trăng sáng đêm nay,
Ước gì có cánh, ta bay lên trời.
Cõi trần cực lắm ai ơi:
Ganh ghen, kèn cựa, thói đời xấu xa!

Sinh cùng, một mẹ một cha,
Cùng chung dưới một mái nhà tuổi thơ.
Mà nay rối chỉ, vò tơ,
Dứt tình bầu bí, mận mơ gãy cành.

Mắt ngầu khi cỏ lên xanh(*),
Phân rơm, cỏ rác, trở thành đồng đen(**).
Còn đâu tình nghĩa anh em,
Đồng tiền quáng mắt! Trắng đen lộn nhào!

Tầng xanh một mảnh trăng cao,
                       Rượu sầu - máu ứa! Rót vào lòng đau! (*)

(*) Xanh cỏ, đỏ mắt (Tục ngữ).
(**) Tiền bạc như phân rác.


                                44.   Đau trong ngày giỗ mẹ.
Ngày 1-11-2013 Quí Tị (3-11-2013), ngày giỗ mẹ,
lần thứ 18, cô Hiền đã không về nhà trưởng thắp hương
lễ mẹ mà lại về nhà chú Hải để cúng bái.
Ngày 22-12, tức ngày 20-11 âm lịch là ngày cúng tuần cho
Bà Thím vợ cụ Tường, cô này lại về …khóc…thím

Có nhà mà chẳng dám về,
Có anh em, chẳng cận kề anh em.
Trách ai ăn ở bạc đen,
Tham lam, lươn lẹo, quàng xiên điên khùng.

        Bày trò kiện cáo lung tung,
          Tranh giành hương hỏa cha ông thế vầy.
         Mặt nào trông thấy nhau đây,
       Xuống tay tàn độc chặt cây bẻ cành.

     Kiện cha, kiện mẹ, kiện anh,
Giỗ cha mẹ, bỏ sao đành hỡi ai?
Để rồi mai mốt một mai,
Gặp tiên tổ dưới tuyền đài, nói sao.

Trình cha, thưa mẹ thế nào,
Rằng ơn chín chữ cù lao báo đền.
Rằng nơi dương thế dám quên,
Cha răn mẹ dạy vẹn nguyên giữ tròn?
                                               
Hỡi ôi đạo nghĩa làm con,
Tội kia mãi đó để còn làm gương!

                           Đêm 1-1 Qúi Tỵ 22-12-2013

      45.   Nhận tờ thông báo của Tòa án
                              trả lời về đơn kháng cáo của cô Hiền
                              (Đúng lúc Lý cô em gái út mất, xác còn để trong nhà lạnh).       

   Đớn đau biết mấy cho vừa?
Xác em nằm đó vẫn chưa được quàn.
Cô chị thật quá dã man,
Đơn từ kháng cáo, mưu toan việc gì?
Con người bất nghĩa bất nghì,
Ác tâm vậy? Sống làm chi hỡi mày ?

                                   26-4-2014

    46. Thương tiếc em gái út.

Người tốt sao vội chết?
Kẻ xấu sống trơ trơ
Trời xanh không có mắt ?
Em chết thật không ngờ

Bỏ lại con thơ dại,
Học hành còn dở dang
Hai đứa là con gái
Cần có em bảo ban.

Em đi thật rồi Lý?
Anh mất một người thân
Ông trời sao ích kỷ
Đau xiết kể vô ngần.

Anh không còn nước mắt,
Khóc em cạn kiệt rồi
Muối xát lòng quặn thắt
Thương lắm em út tôi…

                       Tháng 5- 2016
                           

              47. Nén tâm nhang
             gửi em gái Ngô Thị Lý
                           Em yên phận từ nay thành người thiên cổ,
                             Bao vất vả lo toan vứt bỏ từ đây
                             Hồn bước nhẹ đưa em về cùng tiên tổ
                             Ai thấu hiểu lòng anh xa xót đớn đau này ?

                             Bên mộ em, anh thắp nén nhang vĩnh quyết
                             Cầu linh hồn em yên nghỉ dưới suối vàng
                             Âm dương đôi đàng, từ nay cách biệt.
                             Trên cõi đời này, riêng thua thiệt anh mang.

Anh trưởng
Ngô Như Sâm 73 tuổi
Ngày 8-9-2014
                Hoàn thành ốp đá trên mộ em gái Ngô Thị Lý.

                   48.   Vô phúc !

“Vô phúc thì đáo tụng đình”,
Lời cha ông dạy rõ rành chẳng sai.  
 Kìa người cậy giỏi khoe tài,
Khôn ngoan chỉ có ra ngoài mới hay.

Bây giờ tỏ mặt gian ngay,
Bác đơn phúc thẩm”! Sự này tính sao?
Trách ai chẳng nghĩ thấp cao,
  Mất tình mất nghĩa lẽ nào chẳng đau?

Trách ai chẳng nghĩ trước sau,
Hại người mà để đớn đau cho mình.
“Vô phúc thì đáo tụng đình”,
 Anh em nghĩa trọng thâm tình. Nhớ quên? !

                Nhận quyết định của TA phúc thẩm:
                  Bác đơn kiện của cô Hiền .Tháng1 năm 2015



                                               49.  Nhân tình.
(Cô Hiền, em gái, kiện đòi chia thừa kế )

 Nòng nọc đứt đuôi từ đây nhé,*
  Nghĩa tình huynh đệ thế là thôi.
     Anh em khúc ruột cùng chung mẹ,
     Nhân tình trắng thế lại bôi vôi !**

                                        Ngày 20-10-2013
    * Câu thơ của Hồ Xuân Hương.
   ** Câu thơ của Tú Xương.


                                  50.    Bâng khuâng.


 Nhẩn nha thả bộ quanh hồ,
  Mênh mang nước bạc sóng xô rì rào.
Quanh hồ điện sáng như sao,
Lung linh mặt nước khác nào vàng gieo.

Trăng in đáy nước trong veo,
Cá đâu đớp động chân bèo lanh canh.
Hạt sương rơi nhẹ đầu cành,
  Nao nao lòng thấy hồn mình reo vui.

  Đắng cay gian khổ qua rồi,
 Ngọt bùi được trả cho đời hoan ca.
Chân đi trên đất quê nhà,
Câu thơ chợt đến. Lòng đà bâng khuâng.

                                Tháng 12 năm 2016
                               Ngô Như Sâm



51. C¸nh nh¹n th­a bay.

 Nhác trông cánh nhạn cuối trời,
Loáng như ánh chớp khuất vời trong mây.
 Tin xuân đã báo rồi đây,
 Mầm non khẽ động nhành cây nảy trồi.

Cỏ xuân chớm nở chân đồi,
Bướm xinh vàng trắng từng đôi dập dờn.
Trời xanh không thể xanh hơn,
 Không gian thoang thoảng hương thơm mơ màng.

Nhạn về tin báo đông tàn,
Đất trời trở dạ xuân sang sắp rồi.
 Tình xuân thức dậy bồi hồi,
Mừng ta trên bảy chục rồi xuân qua.

Một vùng trời đất bao la,
Đông tàn xuân tới chim ca rộn ràng.
  Mở lòng đón chúa xuân sang,
Mừng xuân, ta gửi muôn vàn tình xuân.

                                   Cuối Đông 2016 -75 tuổi .

52.  Xuân đến .

  Nghiêng chao én liệng lưng trời,
Thoắt thôi đã thấy xa vời chân mây.
Nắng vàng rắc hạt như rây,
Mầm xanh động cựa lộc cây nẩy trồi.

Muôn hoa đượm sắc khoe tươi,
Trăm hồng ngàn tía đất trời sang xuân.
Không gian trong trẻo thanh tân,
Đường vui muôn nẻo bước chân rộn ràng.

 Líu lo chim hót ca vang,
Mặt người tươi nắng ròn tan tiếng cười.
Chào xuân, xuân đến đây rồi,
 Chúc mừng non nước rạng ngời trời xuân.

Thơ xuân thảo vội đôi vần…

                        Xuân Đinh Dậu 2017


















II-Bạn thơ - thơ bạn.


                1.  Mừng tuổi 73 (2014 )


 Năm nay mình đã bảy ba rồi,
 Vẫn làm vẫn học chẳng lúc ngơi
 Tháng tháng vun trồng cây quả đức
 Ngày ngày bón tưới luống hoa đời
 Bạn bè lui tới hàn huyện chuyện
 Con cháu ra vào ríu rít vui
 Đâu ngán đầu to mà óc đặc
 Sợ chi tóc bạc với da mồi.
Ngô Như Sâm       

               2.  Đỗ Tuân (họa.)

Kém bác thì tôi hẳn kém rồi,

Tiền tài chức sắc lẫn cơ ngơi
Bác trồng cây ĐỨC tươi mầu thế
Tôi trải lòng NHÂN suýt bỏ đời
 Bác tiếp bạn già thường túy lúy
Tôi đùa con trẻ cũng vui vui
 Bẩy ba xuân tới già chưa nhỉ
                    Tóc trắng lôm nhôm “dẻ” chửa mồi.


                                              Đỗ Tuân.
                          3.  Mừng bạn
                     Ngô Như Sâm 73 tuổi.
              Sau tết bác vào tuổi bẩy ba
   Đắc tài đắc lộc đắc xương da
   Bạc phơ mái tóc tươi màu cước
   Trắng bóng hàm răng đẹp vẻ ngà
   Đi đứng ung dung người chững chạc
   Nói cười hóm hỉnh chuyện bông pha
   Cái tâm cái trí càng minh mẫn
   In ấn đều đều sách cứ ra…

                                             Đỗ Tuân

       4. Chúc mừng 
                Sinh nhật Ngô Như Sâm .

Ai bảo nhà ngươi bảy ba rồi,
Ham hố làm chi chẳng chịu ngơi
Bán dạ vẫn cày ba tấc đất
Bình minh tranh thủ nhất chi đời
Bạn hữu ngàn trùng còn nhớ mãi
Con cháu xa gần vẫn tới vui
Tay múa rào rào trên bàn phím
Tóc đen mỹ phẩm trị da mồi.

                                    Nguyễn Văn Mậu
                              (bạn đồng môn, đồng ngũ)
            5.   Phúc ấm
 (Hậu cảm Ngô Như Sâm tổng tập
tức tập thơ “Cây súng...vầng trăng”
và tập thơ “Riêng một vầng trăng” )
Trẻ làm thơ ra trận,
 Già viết thơ ở nhà
 Cùng thơ đi muôn nẻo
 Lại đem thơ về nhà.

Thơ hay cũng đủ sức
Cất cánh bay tung giời
Giúp ta thêm thấm thía
Vị thơm cay cuộc đời.

Mấy ai được như bác
Mặn ngọt nếm đủ mùi
Xưa trải nhiều cay đắng
Giờ thêm vị ngọt bùi

Con thành danh, vợ đảm
Cháu đích tôn cũng rồi
Thơ lại xong tổng tập
 Bác kém ai trên đời ?
                               Đỗ Tuân
         
  6.    Cảm tạ
Đọc mấy vần "hậu cảm.."
Tôi được khen hơi nhiều
Phúc đáp lại đôi điều
Cám ơn bạn lắm lắm …
                                                                     Ngô Như Sâm
                                
         7.  Với bạn thơ Đỗ Tuân
                                                                      (Nhận được tin bạn ốm phải nằm viện)

                                                                                                    1.
     Cơm ăn thuốc uống cho đều,
Để mau lại sức mà theo với đời.
Ốm đau cực lắm ai ơi,
Khổ mình lại khổ cả người thân ta.

 2.
Thế là bạn may lắm rồi,
Cực nhất trên đời là gặp lang băm.
Ít thầy có đức có tâm,
Vô phúc đau ốm phải nằm bệnh viên (viện)

Vừa tốn của lại hao tiền,
Chi bằng: “qui khứ điền viên” bạn à.
Thảnh thơi thơ thới nhẩn nha,
Câu thơ câu phú vào ra tự mình.

Nghỉ ngơi, đừng nghĩ linh tinh,
Cơm ăn thuốc uống bệnh tình sẽ qua.
Mấy lời bắt vận nôm na,
Vừa là mách nước vừa là hỏi thăm.
                                             Cầu cho giăng chóng đến rằm…

                                Ngô Như Sâm


8.     Cảm tạ 1

Rằng may thì thật là may,
Nếu mà lao phổi Tuân này hết hơi.
Cám ơn bác hỏi thăm tôi,
Lại còn thơ thẩn một hồi hay hay.
Bây giờ tôi lại khỏe thay,
Lại ngồi vi tính suốt ngày thôi a.

                                                                                       Đỗ Tuân

                                            9.  Cảm tạ 2


Bác khen tôi rất chi mừng,
Tuy già mình chửa dửng dưng sự đời.
Chưa cài mắt, chửa đắp tai,
Gái tơ vẫn thích, hoa tươi còn thèm.
Thơ làm còn có người khen,
Tơ mơ ối cụ còn thèm như tôi.
Bác khen tôi tỉnh cả người,
Trái tim thêm nóng, “sự đời’ thêm ham…
Tu tiên
                  Nhập tục
                                    Yêu phàm…

                                              Đỗ Tuân.




     
  10.   Đâu phải phi phàm.

(Hoạ  vần dưới lên)

Chúng ta đâu phải phi phàm ,
Nên chi càng quí càng ham thú đời.
Cùng là thân xác con người,
“Ngoài da đến thịt” bạn – tôi  đâu hèn.
Ai mà chẳng thích được khen,
Bụng no, con mắt vẫn thèm như ai.
Tội gì bịt mắt bưng tai,
“Của đời người thế” ai ai chả từng.

                                      Đọc thơ bạn tôi cũng mừng…                          

 Ngô Như Sâm

                                
                             11. Thư gửi bạn Đỗ Tuân

Bạn, tôi – đa cảm đa tình,
(Cái thời khốn khổ, chúng mình giống nhau)
Muốn yên phận có được đâu,
Cái nghèo cái khó cái sầu cái thương.

Cứ là dằng dịt vấn vương,
Mảnh như tơ nhện nó thường quấn quanh.
Dứt ra không được, chẳng đành,
Thì thôi chịu vậy mới thành hôm nay.

May sao lại có được ngày,
Chúng mình mở mặt mở mày thế ni.
Bạn ơi xin cứ vui đi…

                                                Ngô Như Sâm


12.  Gửi Trung Quốc .

Nhân sự kiện dàn khoan Đại Dương 981
của TQ đặt trái phép ở biển VN 2-5-2014

 Việt Trung hữu nghị đã lâu,
Mà nay chuốc oán gây sầu đảo điên.
Biển đông vốn dĩ bình yên,
Mà nay giận dữ bỗng nhiên sóng kình.

Trời Nam vốn dĩ thái bình,
Chỉ mong có vậy sự tình thế thôi.
Chiến tranh 79 vừa rồi,
Vẫn còn mang hận bọn người Hứa-Dương. (*)

      Mã Yên thuở trước còn gương,
Liễu Thăng đầu rụng, máu vương đất này.
Núi sông bờ cõi nước bay,
Rộng dài đến thế sao mày còn tham?

Kìa Nghiêu –Thuấn thuở sơ ban, (**)
Chỉ chín châu quận rõ ràng. Nhìn xem!


(*)Hứa: Hứa Thế Hữu hàm thượng tướngTư lệnh quân khu Quảng Châu, chỉ huy
 Quân đội TQ đánh VN năm 1979.-Dương Đắc Chí, hàm thượng tướng, Tư lệnh
 quân khu Tây Nam (Thành Đô) kế tiếp Hứa chỉ huy quân TQ Đánh VN năm1979
                                                                             (**)Nghiêu – Thuấn, vua sang của Trung Hoa thời cổ, đất đai cũng chỉ có chín châu  quận mà thôi.

13.      Giặc Tầu.

Chiến tranh, biết chạy đi đâu,
Xem ra cái bọn lính Tầu rất hung.
Phen này mạng sống đi tong,
Nó sang thì…. ngoẻo, đừng hòng thoát thân.

Tâm thư thảo một đôi vần
Gửi cho bạn hữu chia …chân (tay) giã từ…
Bạn hu hu, tôi cũng hu hu….

                                                   Đỗ Tuân

14.  Họa vận.


Chớ chuồn đâu, chớ chạy đâu,
Quân xâm lược ấy- giặc Tầu rất hung.
Mạng này thôi sẽ đi tong,
Đánh cho nó ngoẻo mới hòng thoát thân

Phúc thư gửi bác mấy vần
Nhủ cùng bầu bạn vững chân chớ từ…
Cứ cười, đừng khóc hu…hu…!

                                    Ngô Như Sâm

   15.    Mưu thâm giặc Tầu.

      Rõ ràng mười mắt đều trông,
Mà sao chi có riêng ông còn ngờ ?
Bọn này không thể lơ mơ,
Mượn Ngu diệt Quắc sờ sờ đấy thôi.

                                          Ngô Như Sâm
      16.   Đáp                 
                         Cũng là mạnh miệng vậy thôi,
Thực ra trong bụng thì tôi cũng chùn.
Chắc là thấy nó cũng run,
Bảy vía xuống đất, ba hồn lên mây.
                                                                                     Đỗ  Tuân                                   
17.  Thơ Tặng Đỗ Đình Tuân
      (Nhân mừng thọ tuổi 73)

Mừng anh tuổi thọ bảy ba,
Cháu con thành đạt, cửa nhà khang trang.
Nên danh nên giá giữa làng,
“Nở nang mày mặt rỡ ràng mẹ cha”.(*)
Chúc anh tuổi thọ bảy ba,
Hai bảy năm nữa, ắt là tròn trăm.

                               Ngô Như Sâm

                 18. Về hưu.

Khúc 1
Về hưu khoan khoái vô ngần,
Được làm ông phó thường dân vạn đời.
Khi vui thì hát thì cười,
Khi ham thì lại vào ngồi …dịch thơ.
Khi nào tốt bí xanh ngô,
Nắng lên thì lại ra sờ vườn rau.
Chỉ buồn cho cái ao sâu,
Nước chưa cạn để vác thau ra mò.
Bắt rô bắt trạch vào kho,
Rán ròn nhắm rượu lại khò thâu đêm.
                                                     Đỗ Tuân
                                            19.  Họa  vần khúc 1.
Cõi ngưới có hạn có ngần,
Làm điều có ích cho dân để đời.
Ai dám chê ai dám cười,
Lòng thanh thản sống cuộc đời nên thơ.
Hà thành có lão họ Ngô,
Chán ăn thịt cá, khoái đồ dưa rau.
Tính thì hay nghĩ nông sâu,
Lão ta ghét nhất là câu nói mò.
Gió trăng lão mấy gian kho,
Rượu dăm ba chén, lão khò suốt đêm./.
                                         21-3-2012
                                                      Ngô Như Sâm                                                                                 

                20.  Họa vần khúc 2.


                                   Về hưu nhàn rỗi khoái vô ngần,
                                   Hết cọ lau nhà lại rửa sân
                                   Chỉ ước mong sao đêm ngủ kỹ
                                   Thu mà như thế kém gì Tuân.

           21/3/2012
      Đỗ Tuân
                                        21. Họa vần 3

                                        Nhiều khi thấy lão cứ tần ngần,

                                     Vào ra  thơ thẩn ở trong sân.
                                                Ngẩn ngơ mong đợi chờ ai đó?
                                      Té ra là tớ nhớ Đỗ Tuân.

                                                                                Ngô Như Sâm


                                                         22.  Nhớ Đỗ Tuân


Ngồi buồn nhớ bạn Đỗ Tuân,
Vội vào trước máy thảo vần thơ vui.
Vắng tin cũng đã lâu rồi,
Xem chừng lão bận “thịt xôi” mùa này.

Ai mà chẳng biết độ rày,
Thiếp mời cưới gả cỡ dầy tầy gang.
Trả môi trả miệng họ hàng,
Trả ân trả nghĩa cho nàng cho anh…

Tít mù nó lại vòng quanh,
Ngày ba bốn bữa cũng đành phải theo.
Chỉ thương cái bụng đói meo,
Và thương cái túi đã nghèo nghèo thêm.

Ước gì có cái bụng thần tiên....



23. Đáp từ.

Tuân: Cám ơn bác đã cảm thông
Những ngày khó nhọc vợ chồng Tuân-Thu.
Kiếm từng bát gạo, đồng xu,
Buôn xuôi bán ngược xe thồ, gánh rong.

Bây giờ mới tạm thong dong,
Coi như cái đận long đong qua cầu.
Mặt nào đã mở được đâu,
Cái mày thì rúm, cái râu lại còi.

Có đâu oách được như người,
Mà toan vểnh mặt đua đòi cùng ai.
Dưng mà lấy sống làm vui,
Bao nhiêu cay đắng thiệt thòi cho qua.

   Trời tây hửng nắng chiều tà
Vui buồn sẽ nở thành hoa trong lòng.

Sâm:Tin rằng người sống có tâm
 Rồi ra gió bắc mưa dầm sẽ qua
Tin rằng những kẻ tà ma
Bao nhiêu lầu gác nguy nga cũng tàn
Tin rằng sau cõi trần gian
Sẽ phân chia rõ thiên đàng âm ty.

                                                                                           Đỗ  Tuân-Như Sâm


  24.  Đề ảnh vợ chồng Tuân -Thu

Bút đề: “đôi lứa xứng đôi” (*)
Tình xuân như thể cái hồi đang xuân.
Nàng ớ hậu, chàng thanh tân,
              Một thiên “ xóm” sắc, một “anh dân ”…tuyệt vời!
Rành rành “đôi lứa xứng đôi”.

                                                         Ngô Như Sâm

 *Một tên gọi khác của tác phẩm Chí Phèo (Nam Cao)


25.  Thư gửi đồng đội.

               (Gửi Lại Văn Mùi )

Xa nhau mấy chục năm rồi,
Nhưng tôi vẫn nhớ : ông người Phù Vân.
Nước da “trắng” tựa ngó cần,
Hàm răng “đen xỉn”, đôi chân “hơi dài”.
Ông vào loại khá đẹp trai,
Đứng hàng thứ nhất thứ hai tiểu đoàn.

Những ngày nắng lửa, mưa chan,
Trên người lủng củng đeo toàn bi đông.
Ống nhòm với túi phòng không,
La bàn, súng lục quanh hông những là...
Quấn quanh cổ tấm dù hoa,
Tưởng là dù thật té ra vải …màn.
          
Nắng nung nóng bỏng như rang,
Mồ hôi xối xả chảy tràn như mưa.
Trên đồi trực chiến giữa trưa,
Mắt thần chăm chú say sưa canh trời.

Ông tên là Lại Văn Mùi,
Đất quê Kim Bảng chính người Phù Vân.
Tình thơ thảo một đôi vần,
Nôm na gửi tặng bạn thân một thời.
Cái thời mười chín đôi mươi
Ta cùng chiến đấu giữ trời miền Tây.
Gửi lòng qua cánh thư bay,
Chúc nhau mạnh khoẻ, mong ngày gặp nhau .

                     Bạn chiến đấu cùng một chiến hào
                 trong những ngày đánh Mỹ trên chiến  trường
                         Tây Bắc năm xưa.
                        Hà Nội ngày 1 tháng 7 năm 2011   

26.   Gửi bác Trần Lộc.
  (Hiệu trưởng trường cấp III Thanh Liêm)
Trần huynh độ “nị” ra răng,
Tinh thần, sức vóc có bằng ngày xưa?
Có còn rượu sớm trà trưa,
Tình yêu, tình báo, nắng mưa thế nào?

Cửa nhà, vườn tược ra sao,
Đi đứng, ra vào, còn  dẻo đôi chân?
Bà xã lên tỉnh mấy lần,
Ông anh đành phải trói chân ở nhà.

                                               Nhà còn nuôi lợn nuôi gà,
Và ao rau muống, luống cà có xanh?
Nào thơ thẩn, truyện tam khoanh,
In in ấn ấn có hoành tráng không?

Còn tôi thì vẫn “bao đồng”,
  Hẩm hiu, chẳng có bóng hồng nào theo.
Cái ăn tạm đủ, không nghèo,
“Ba mươi tết có thịt treo trong nhà”.  *
         Chẳng vướng chân chuyện lợn gà,
                         Cơm ngày ba bữa, có bà cháu lo.
Đêm đêm, yên giấc ngủ khò,
Ngày ngày đọc sách, ngâm thơ dông dài.
Hứng lên, viết một đôi bài,
Tự khen, tự đọc, rung đùi, vuốt râu.

Thiều quang qua cửa bóng câu,
Hai ta xa kể cũng lâu lâu rồi.
Tự dưng trong dạ bồi hồi,
Vội vào trước máy thảo đôi ba vần.

Gửi về thăm lại cố nhân,
Tặng anh cuốn sách in gần đây thôi.
                 Khi nào bậu có “rỗi…hơi”, (nhàn rỗi)
Thì mang ra “trộ”, đọc chơi …đỡ…buồn.


                                                                 Ngô Như Sâm   
                  *  Câu thơ của Tú Xương.
                                    
                              
      27. Mừng chúc
       Công Bình và Như Ý.
                  “Yêu nhau vạn sự chẳng nề
                   Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng”                                                                                                                                     (ca dao cổ )
                 Mừng nay duyên lại gặp duyên,
        Vui sao bến đã gặp thuyền rồi đây,
          Kể từ muôn ngả bèo mây
             Công Bình - Như Ý, từ nay một nhà.

         Đã yêu chẳng ngại gần xa,
                    Đã thương, rau héo, dưa già càng thương.
                  Nên duyên từ chuyện văn chương
                Câu thơ xướng hoạ, tỏ tường lòng nhau.

                   Chúc mừng đôi bạn Trần-Châu, (*)
                        Vui vầy cá  nước bên nhau quây quần.
               Trước thì lạ, sau thì thân,
                        Xa nhau  mấy núi cũng gần tấc gang.

                       Từ đây cuộc sống sang trang,
                           Sánh vai cùng bước, một đàng cùng đi.
                          Khó khăn vướng mắc xá chi,
                   Yêu nhau ngàn vạn sự gì cũng qua !

                        Đại Mỗ ngày 24-11-2012
(*) Châu - Trần:  Trai gái của hai dòng họ này ở thôn Châu, Trần, đời đời kết hôn
 với nhau. Sau dùng điển tích này để chỉ sự kết hôn cho những mối tình đẹp của nam nữ.
…Thực là tài tử giai nhân, Châu - Trần nào có Châu -Trần nào hơn.
….Tình xưa, ơn trả nghĩa đền,
Gia thân bèn mới kết duyên Châu - Trần. (Truyện Kiều - Nguyễn Du )
       28.  Mừng xuân Bính Tuất .

Quê cha hai độ xuân sang,
Nghĩa càng sâu nặng duyên càng đắm say
Rượu tình nâng cánh thơ bay,
Sớm chiều quấn quýt, tháng ngày mau trôi.
Tiên non bồng, được cả đôi,
Sắc xuân Bính Tuất nhuộm đời thêm xanh.

                                   Nguyễn Thị Thu Thủy
                                  ( tức Quỳnh phu nhân )

          29.     Họa thơ : Đời xanh
                                                          (Thác lời Quỳnh phu nhân)

Đời ta trang mới đã sang,
Rượu tình càng uống lại càng mau say.
Ngoài hiên thoáng cánh gió bay,
Thoắt thôi ngoảnh lại thấy ngày dần trôi.
Giờ đây như đũa có đôi,
Chung tay xây đắp cuộc đời tươi xanh.

                                                           Ngô  Như Sâm               
                                                                                                 
                                                     30.  Vô Đề .

Đưa nhau về mái tranh này,
Bên nhau ta sống những ngày thần tiên.
Xế chiều, duyên lại gặp duyên,
Bồng lai vẫn biếc giữa miền trần gian.
Cho dù túc trái tiền oan,
Về đây gột sạch, mộng vàng cùng xây.
Dẫu từ đôi ngả bèo mây,
Vẫn sâu bể ái, vẫn đầy nguồn ân.
Từ trong giông tố phong trần,
Đôi ta: Ất Dậu mùa xuân tuyệt vời.
                    
                                   Nguyễn Hữu Quỳnh   
                                 
  31. Họa thơ Vô đề

Cùng nhau về chốn quê này,
Bên nhau sống trọn những ngày mơ tiên.
Chúc cho anh chị đẹp duyên,
Thời gian rồi sẽ nối miền không gian.
Tắm mình trong suối giải oan,
Khổ đau vứt bỏ, lầu vàng dựng xây.
Phải duyên cá nước rồng mây,
Muộn mằn song vẫn tràn đầy ái ân.
Từ nay rũ sạch bụi trần,
Bên nhau mãi đẹp mùa xuân tót vời. *

                                       Ngô Như Sâm
* Tót vời: đỉnh cao nhất,( tuyệt đỉnh)
                            Phong tư tài mạo tót vời,
Vào trong phong nhã, ra ngoài hào hoa. Câu Kiều số 151-152.

                                                32. Tái ly hương.

                  Thương mình vương nghiệp ly hương,
Đến già đã gắng tìm đường về quê.
Niềm riêng chưa trọn nửa bề,
Gian nan lại ép giữ lề gian nan.

Một đời trải mấy tân toan,
Lênh đênh mấy đận hợp tan nổi chìm.
Cây muốn lặng, gió chẳng im,
Đoạ đầy hết kiếp, vò tim, xé lòng .

Nay về cạnh chốn sắc không,
Lánh nơi lầm cát bụi  hồng quẩn chân.
Giã từ những cảnh phù vân,
Giã từ bào ảnh (*) trầm luân những ngày.

Ung dung bạn với cỏ cây ,
Chia thanh thản với gió mây lưng trời.
Tri âm gửi một đôi lời,
Thương nhau, xin chớ giận người tri âm…
Đất quê cha ngày 11 tháng 4 năm 2011.

                     Tức ngày 9 tháng 3 Tân Mão. Nguyễn Hữu Quỳnh

                                      

                          (*) Bào ảnh: Ý trong kinh Kim Cương Bát Nhã:
                               Chiếc thuyền làm bằng bóng sáng,  bọt nước bị giồi dập giữa bể sóng cồn.
                                                            33.  Gửi bạn quê nhà.
                       
Ao chùa nay đã tàn sen,
Viễn phương trăng đã vài phen xế đầu.
Mong người mãi chẳng thấy đâu,
Áo phong sương đã đượm mầu thời gian.

Lấy ai chia xẻ thở than,
Cùng ai bình phẩm luận bàn đầy vơi.
Một thân thui thủi cuối trời
Nhớ câu lục bát tuyệt vời bác Sâm.

Ơi người tương thức tri âm,
Rừng khuya trăng lạnh, ai thầm nhớ nhau.

                                   Nguyễn Hữu Quỳnh

34. Gửi bạn ở chốn ly hương.

Hội làng lại mở rồi đây,
Hỏi người xa xứ hôm nay có về?
Trống chèo vắt vẻo ngọn tre,
 Rằng người chốn ấy có nghe trống chèo?

                                                      Ngô Như Sâm

                                                35.  Gửi tri âm .

Nửa đời lữ thứ tha hương,
Sơn khê đã đắng, phố phường đã cay.
Cả trong nỗi đắng niềm say,
Cũng sâu nghiệp trướng, cũng đầy oan khiên.

Kể từ nương mạch đất thiền,
Dường như vơi bớt túc duyên hông trần.
Phai dần hư ảo phù vân,
Lạt dần bào ảnh, trầm luân những ngày.

Ung dung bạn với cỏ cây,
Chia thanh thản với gió mây lưng trời.


Tri âm xin gửi đôi lời,
Cầu tâm an định, xin mời về đây.

                                  Chùa Trăm Gian Ất Mùi 2015
                                       Nguyễn Hữu Quỳnh
                                         ,

                                                                36.   Họa vần.
                     “Trăm gian không chứa nổi đời,
                       Trăm năm không đủ để người yêu nhau”
                                                           (Vũ Quần Phương)

Kể từ vương phấn, lụy hương,
Đớn đau trải mấy đoạn trường đắng cay.
Tình đời đã cạn men say,
Trầm luân một kiếp đọa đầy oan khiên.

 Đành thôi về cạnh cửa thiền,
Đoạn tình dứt nẻo đường duyên bụi trần.
Thảnh thơi tựa áng thanh vân,
Thênh thang nhẹ bước đường xuân tháng ngày.
Tưới hoa nhặt cỏ chăm cây,
Thơ đàn dạo khúc so dây bên trời.

Tâm tư khôn nói thành lời,
Gửi trong câu chữ, ai người biết chăng?

                                         Ngô Như Sâm
                                 37.    Bạn tôi.
                                     

Tôi có một người bạn,
Tính nết cũng hay hay
Đã qua thời binh loạn
Giờ, làm anh thợ cày…

Trên cánh đồng chữ nghĩa
Gieo cấy được dăm mùa
Gặt hái đôi ba vụ
Bán đủ tiền rau dưa.

Anh hay làm thơ… thẩn
(Không biết làm thơ tình)
Toàn là thơ đánh trận
Nhớ một thời chiến binh.

Thích làm thơ trào phúng
Tự biếm họa chân dung
Xem ra thì khá đúng
Rõ là một anh …khùng.

Vợ thì anh có một,
Con đủ cả gái trai
Tiền bạc kiếm khá tốt
Vợ con đều đảm, tài.

Giới thiệu với nhau thế,
Để có dịp nay mai
Gặp nhau chuyện cho dễ
Khỏi kể lể dông dài…   

 38.  Bảy mươi xuân.

(Tặng ông Sâm bạn đồng ngũ, đồng môn, đồng tuế ).
1.
Bẩy mươi xuân vẫn thắm tươi,
Đồi mồi da cóc tưởng người nở hoa.
Mắt mờ nhìn vợ trẻ ra,
Tai ù lại tưởng đàn ca suốt ngày.

Rụng răng miệng rộng hát hay,
Tim hồng loạn nhịp tưởng say tình đầu.
Tóc xanh tưởng sẽ đổi mầu,
Nào ngờ biến mất che đầu trời xanh.

Tay run như gẩy đàn tranh,
Chân bước theo gậy nhớ hành quân xa.
Cuộc đời là một bài ca,
Tâm hồn rộng mở để ta vui đời.

TRẺ GIÀ là việc của trời,
Sống vui thanh thản việc đời của ta.
Chúc cho tình bạn chúng ta,
Bốn mùa cứ nở cả hoa bốn mùa.

                                                     18 - 5 - 2011 Nguyễn Văn Thức 
                                                 
2.

Thày Sâm  thật quá “lần khân”,
Bành Tổ ngàn tuổi (vẫn) bồ gần bồ xa.
(Còn như) Thế kỉ hai mốt chúng ta,
(Có) ngàn rưởi tuổi vân sol-la ái tình.
Càng già tim phổi càng kinh.
Suốt buổi “xập xình” hồn vía vẫn ..y (nguyên)!

                                   Nguyễn văn Thức


39.   Gửi  ông Ngô như Sâm

(Nhân đọc hai tâp thơ của ông tặng)

Ông văn tôi toán, tưởng xa,
Vì chung chât lính thành ra lại gần.
Hai thằng đã bảy mươi xuân,
 Xem ra hai đứa nhiều phần giống nhau.

Hành quân ông trước tôi sau,
Cưỡi trên mâm pháo, đội đầu trời xanh.
Đánh cho “Thần sấm” tan tành,
Nay về dạy học trở thành “đồ hâm”.

Bài ca sư phạm cố ngân,
Đến khi đứt giọng, biết mần sao đây?
Nhớ về đời lính đẹp thay,
 “Càng gần tiền tuyến, càng say tinh thần”
 “Đường vui rộn rã bước chân”
 “Cầu rung theo bánh xe vần trong sương”.
 “Vầng trăng...Cây súng” vấn vương,
Sống cùng kỉ niệm chiến trường năm xưa.

Giờ đây răng rụng, tóc thưa,
Kỉ niệm đời lính vẫn chưa phai mờ.
Đọc thơ bạn tặng - bất ngờ,
Thấy mình ôm súng đón chờ “Con ma”.

 Vàng treo đầu súng trăng tà ,
Lơ mơ cứ tưởng “Riêng ta một vầng”.
Cảm ơn liều thuốc tinh thần,
Đọc thơ bạn, lửa trong tâm rực hồng.
Vài lời tâm sự cùng ông,
Trái tim người lính luôn đồng điệu say.
Mừng ông có tập thơ hay,
Có mảnh ruộng đẹp, đường cày còn ngon.
 
                                                                                 Nguyễn văn Thức

                40.  Chúc cặp Sâm Dung.                                   


Xuân về chúc cặp Sâm Dung,
Bách niên giai lão răng long bạc đầu.
Tháng ngày quấn quýt bên nhau,
Uyên ương khó sánh, Trần Châu nào bì.

                                                          Cháu con, của nả đề huề,
Văn xuôi đôi tập, thơ đề trăm thiên.
Càng già càng tráng kiện thêm,
Sức nghe, sức đọc dẻo bền sâu xa.

Xuân này mọi việc thăng hoa,
Thi nhân đắc hứng, thương gia vào cầu.
                                    Đỗ Tuân 31/1/2011
41.  Bài họa.

Xuân nay Mỗ vẫn ung dung,
Chỉ duy mái tóc… nhìn chung…. trắng đầu.
Bốn hai xuân sống cùng nhau,
Duyên ưa  phận đẹp Trần Châu sánh bì.

Ơn trời, mọi sự bình huề,
Văn chương thơ phú phẩm đề đôi thiên.
Cầu mong sức khoẻ dôi thêm,
Để còn dung dưỡng chí bền đường  xa.

Xuân về trời đất thắm hoa,
                                        Chúa xuân chắc ứng lòng ta sở cầu.
                                            Ngô Như Sâm
42.  Cảm nghĩ khi đọc hai tập thơ:
“Cây súng vầng trăng” và “Riêng một vầng trăng”.

Anh về Đại Mỗ hơi xa,
Tôi vì tuổi già nên ít vào thăm.
Hôm nay dưới ánh trăng rằm,
Đọc thơ anh, cảm cả tâm lẫn tài.

Hai tập thơ, hơn trăm bài,
Tình thơ tha thiết dễ ai sánh bằng.
 Công cha, nghĩa mẹ, tình chồng,
Đạo làm cha, đạo làm ông rạng ngời.

Tình bạn như ngọc tuyệt vời,
Lời thơ chắt cả cuộc đời tặng con.
Mai này dù khuất núi non,
Câu thơ để lại vẫn còn cùng trăng.

                                    Nguyễn Hữu Trình

43.      Chúc lão sư.

Nhân ngày “Nhà giáo Việt Nam”
Chúc “lão sư” khỏe và ham học hành.
Hán Nôm chữ nghĩa thêm rành,
Dịch thơ thêm giỏi, hội đình thêm vui…

                                  Đỗ Tuân

44.     Đọc bản bông.


Cắm cúi suốt ngày đọc bản bông,
Hỏi rằng mắt có toét ra không
Dấu huyền dấu sắc không nhằm hướng
Chấm mác chấm tòe có gọn mông
Nghĩa bóng nghĩa đen chua rõ rệt
Bản nguyên bản dịch có tương đồng
Bao giờ xuất bản in xong sách
Khách đến mua hàng liệu có đông?

                                  Đỗ Đình Tuân 11/11/2012 
                       
                               

                                    45.   Họa .
                      1                                    1
                                Lâu rồi thơ thẩn lại lông bông,
                                Chữ hết còn đâu, óc rỗng không
                             Chơi nhởi vẩn vơ không định hướng
                           Lê la quán xá cứ dày mông
                           Liêu xiêu bụng đói chân lê rệt
                           Lảo đảo mắt hoa tựa nhập đồng
                           Thiên hạ bây giờ ai đọc sách
                            Người đến mua hàng chẳng mấy đông !
                                                    
                                                       2.

Mái tóc giờ đây trắng tựa bông,
Nhập nhèm bốn mắt có như không.
Dấu này dấu nọ nhìn đâu rõ,
Đít cọ ghế mòn đến trai mông.
Vạch lá tìm sâu dò từng nét,
Lựa từ chọn nghĩa kiếm thông đồng.
In xong liệu có người nào chuốc,
Bởi sách người mê chắc nỏ đông.

                                               Ngô Như Sâm
                                                
46.  Tại mình.

Tại mình cái bụng hay suy,
Mình hay "tẩn mẩn" nên nghi cho người.
Oan tôi lắm lắm ai ơi,
Khác nào Thị Kính toan ngồi cắt râu.
Tôi xin sắm ả Thị Mầu,
Vào vai Thị Kính mang bầu với Nô.
Thì người đã hả dạ chưa?
                                                          Đỗ Đình Tuân






                          47.     Đáp .

Có xơ có múi gì đâu,
Oan này nào khác Thị Mầu ngày xưa.
Thanh minh biết mấy cho vừa,
Rồi ra mang tiếng say sưa tối ngày.
Chẳng qua theo thói sẵn bày,
Lại không chịu học nên rày thành hư.
Của nàng, nàng giữ khư khư,
Một lần thôi cứ lử đử lừ đừ ....chao ôi.
Thế mà bạn nỡ trách tôi....

48.   Tình thư một bức .


Người ơi sao khéo đa tài,
Đa tình, đa cảm, mấy ai sánh bằng.
Một trời lưng túi gió trăng,
Văn chương nửa gánh thung thăng tháng ngày.

Đàn càng ngọt thơ càng hay,
Vợ con, bè bạn sum vầy đông vui.
Quê nhà cuộc sống thảnh thơi,
Xuân sang mạnh khỏe, cuộc đời càng xuân.

Nôm na chắp một đôi vần,
Gửi về chúc bạn Thu Tuân gọi là.
Xuân sang xin chúc ông bà,
Luôn luôn mạnh khỏe đậm đà tình xuân.

                         Cử Mỗ Ngô Như Sâm
                          Xuân Bính Thân.2016



  
                         49.   Bác phó mộc
(Thân tặng bác Trần Hữu Phúc
              Miêu Nha-Tây Mỗ)

Tôi gặp bác phó mộc
Đến sửa đình quê tôi
Da bác như trăn mốc
Miệng luôn cười rất tươi

Răng chỉ còn đôi chiếc
Mấy cái thì nhoài ra
Đôi tai thì bị điếc
Nghe câu ậm câu à…

Mũ nón chẳng thấy đội
Suốt ngày phơi lưng trần
Dãi dầu mưa nắng gội
Bác làm luôn tay chân

Tay nghề nghe có giá
Mộc- ngoã  khá tinh thông
Mộc: trạm cây tỉa lá
Ngoã: đắp phượng vẽ rồng.

Năm nay bảy chục tuổi
Ham việc làm tay quen
Ghét ăn không ngồi duỗi
Ghét thói đời bạc đen

Muốn dốc lòng cống hiến
Cho đời đâu có ngại
Hình ảnh bác hiển hiện
Trong tôi in đậm mãi.

Cầu chúc bác mạnh khỏe
Luôn vui vẻ hăng say
Làm gương cho lớp trẻ
                           Trên bước đường  ngày nay.


50.   Gửi bạn

Xuân này cụ đã bảy mươi chưa ?
Cái nghiệp văn chương vẫn chẳng chừa
Lọ mọ sưu tầm văn thơ cổ
Loay hoay lướt web chuyện bâng quơ
Điếu thuốc chén trà mừng xuân mới
Nhành hoa câu đối tặng nàng thơ
Nhắn bạn tuổi già cần dưỡng sức
Chớ nên gắng quá kẻo …bơ phờ.

                     Trần Đăng Cát


                          51. Mừng xuân tặng bạn
          Ngô Như Sâm.

Xuân về xin chọn mấy nhành hoa,
Hồng tím vàng tươi trắng ngọc ngà
Gửi tới tri âm ôn chuyện cũ
Cầu mong năm mới sẽ thăng hoa
Xuân đến xuân đi mau trở lại
Hoa tàn hoa nở mãi hương xa
Cuộc sống cho dù nhiều uẩn ức
Lòng trời vẫn mở rộng xuân ca.


      Trần đăng Cát



 52.   Dân đen.

Chẳng cần bác khoan rỗng đất
                               Đã có thằng khác làm rồi 
Tài nguyên đã từng bị  mất 
Còn trơ cái xác vỏ thôi !

Chủ nghĩa xã hội là thế
Chỉ béo cái lũ cầm quyền
Mặc xác tang thương dâu bể
Mặc kệ thế sự đảo điên.

Chúng ta dân đen hèn mọn
Không thể bẻ que chống trời
Địch sao được lũ sâu rọm
Đành ngậm bồ hòn bác ơi !

                     Tháng 4-2011

Chú thích:

Nhân đọc một bài thơ của Mậu .Ý Mậu muốn đào một lỗ sâu trong lòng đất để đặt một khối thuốc nổ cho trái đất nổ tung lên một lúc .Cùng chết ! Đằng nào cũng chết . Thế là chủ động chết còn hơn bị động đất, sóng thần làm chết như Nhật Bản ngày 11 tháng 4- 20011 vừa qua .


                                               53.  Mừng gặp lại
                                Tặng:  ông Dương Văn Thỉnh
                        Đồng ngũ tiểu đoàn 14 sư đoàn 316.

Năm chục năm rồi, ta mới lại gặp nhau
Trên mười tám ngàn ngày nào có ít đâu
Ôi thời gian vút nhanh tựa bóng câu
Và lặng lẽ triền miên như nước chảy dưới chân cầu…

Gặp lại nhau đây - đồng đội xưa, bạn cũ
Vui sướng bao nhiêu, nói bao điều cho đủ
Ta ôn lại những ngày chung một chiến hào
Chung ấm lạnh, chung sướng vui đau khổ.

Say lý tưởng cùng lao vào cuộc chiến
Vượt gian nguy, chỉ biết tiến không lùi
Bao trận đánh là bấy nhiêu kỷ niệm
Mất mát hy sinh chất chứa buồn vui…

Mừng chúng ta đã qua thời bom đạn
Nửa thế kỷ rồi, nay ta lại là ta
Mừng cho nhau sức trai còn khỏe chán
Tóc bạc trắng đầu ôm nhau cười ha ha !

                           Hà Nội ngày 5-12-2015
                                 Ngô Như Sâm



        54.   Vui ngày gặp lại

 Nửa thế kỷ rồi đã qua mau  
 Nước thời gian trôi gội trắng đầu.
 Nhớ thời trai trẻ say lý tưởng
 Ghi dấu chặng đường lắm bể dâu
Trong tay súng chắc hăng chiến đấu
Vượt mọi gian nguy với khổ đau
Trời che đất chở cho ta sống
 Để đến bây giờ lại gặp nhau.

                           Ngô Như Sâm         


55.  Vừa may.

(Kính tặng bác Ngô Như Sâm , tác giả tập thơ
“Hương cau ….gợi nhớ”)

Nhủ lòng mình chỉ thế thôi,
Thẩn thơ, thơ thẩn, hết ngồi lại đi…
Vừa may có tập nhàn thi,
“Hương cau …gợi nhớ” một thì xuân xanh.
Thơ làm, thơ dịch, ngon lành,
Cổ kim hòa hợp, thông hanh lẽ đời.
Bảy nhăm đang hưởng tuổi trời,
Hình như bác muốn nghề chơi không già.
Cho nên thơ cứ la đà,
Hương cau, đom đóm, trăng tà, sương rơi…

Cảm ơn lắm bác Sâm ơi,
Xăm xăm cầm bút viết lời tạ huynh.

                              Ngày 10-1-2016
                                 Vũ Mạnh Khởi – Chùa Trăm gian.

                                                                                            
56.  Họa phúc đáp
  ông Vũ Mạnh Khởi

 Thơ làm thế xong thì thôi,
Làm nhiều cũng chán chán rồi bỏ đi.
Câu thơ lục bát đường thi,
Ùn ùn kéo đến cứ thì tươi xanh.
Vội vàng túm lấy cho lành,
  Vần vèo đôi chữ loanh quanh ý đời.
Làm sao chạy nắng khỏi trời,
Thôi thì cứ thế cho vui tuổi già.
May mà nhân thể được đà,
 Tâm hồn thơ phú khỏi là rụng rơi.

Mấy lời phúc đáp à ơi,
 Tạ lòng khỏi phụ những lời nhân huynh.

57.    Nén tâm nhang.
                                                                             Kính thưa hương hồn thầy:
                                              
Chúng con được có hôm nay,
Là nhờ công sức của thầy ngày xưa.
Ơn sâu kể mấy cho vừa,
Nén nhang con thắp gió đưa về trời.

 Công thầy dạy dỗ nên người,
Gương thầy sáng tỏ rạng ngời trong con.
  Tâm thành dâng tấm lòng son,
  Nguyện cùng giữ đạo cho tròn hiếu trung.

Nhớ thầy đức độ bao dung,
Nhớ thầy từ tốn khiêm cung khoan hòa.
Nhớ thầy phong nhã hào hoa,
Tin yêu cuộc sống thiết tha tình đời.

Nhớ thầy hình bóng dáng người,
Mảnh mai vóc hạc miệng cười hiền vui.
 Giờ đây thầy đã xa rồi,
 Nhàn du tiên cảnh thảnh thơi non bồng.

Chúng con tạc dạ ghi lòng,
 Nguyện cùng gìn giữ đức công lênh thầy.
 Nén nhang con thắp hôm nay,
Gửi vào làn khói tỏ bày tri ân.

   * 
*   *
Lời quê chắp một đôi vần,
   Kính dâng trước án muôn phần nhớ thương.
Hồn thiêng bảng lảng khói sương,
      Mong người nhận nén tâm hương… kính thầy…

                      Nhân ngày giỗ thầy Nguyễn Quí Giai 14-12-2016
                       Thay mặt nhóm môn sinh của thầy trên dưới 60 năm trước.

                          Ngô Như Sâm
58 .   Điếu văn ông Nguyễn Quí Liên

“Bác Liên thôi đã thôi rồi,”
Nghe tin bác mất chúng tôi ngỡ ngàng.

Bởi hôm trước còn đang trò chuyện,
Cùng vui cười hò hẹn hôm này,
Gặp nhau nhân dịp giỗ thầy,
Cùng nhau nâng chén “không say không về”.

Vậy mà sao bác đi vội thế,
Khiến chúng tôi xiết kể bàng hoàng.
Mùa xuân lại đã sắp sang,
Trống chèo lại giục hội làng lại vui.

Bác đã đi hỡi ôi thật vậy,
Thôi từ đây đâu thấy bạn ta.
Nghẹn lòng đắng đót xót xa,
Bác đi mà để chúng ta nhớ nhiều.

Bác lên đường phiêu diêu vô định,
Chốn bồng lai tiên cảnh nhàn du.
 Vĩnh hằng trong cõi thiên thu,
Về nơi thế giới mịt mù xa xôi.

 Mong hồn phù hộ chúng tôi,
                                     Sống vui sống khỏe ở nơi dương trần.
 Cùng là phù hộ người thân,
An khang thịnh vượng muôn phần tốt tươi.

Đôi lời xin vĩnh biệt người !

                                         Thay mặt nhóm môn sinh Ngô Như Sâm, bái biệt.

                                 59.      Lời điếu cụ
                              Nguyễn Công Bình,

Hỡi ôi! Cụ Nguyễn Công Bình,
Xin hồn nhận chút nghĩa tình đồng môn.

Cụ ra đi để buồn vô hạn,
 Cho chúng tôi nhóm bạn người già.
  Quặn lòng đau đớn xót xa,
 Nghẹn ngào nuốt giọt lệ nhòa cụ ơi.

Cụ ra đi về nơi tiên cảnh,
Chốn bồng lai ảo ảnh mịt mù.
Thong dong cưỡi hạc nhàn du
Từ nay mãi mãi nghìn thu cách trùng.

Lẽ sinh tử tựu trung là thế,
Qui luật này bất kể trừ ai.
Tồn sinh suốt tháng năm dài,
 Hết cơm hết gạo, ông trời gọi đi.

  Rằng “ sinh ký tử qui” là vậy,
Nên ung dung chẳng mấy bận lòng.
 Nợ đời cụ đã trả xong,
Hồn thanh thản tựa lông hồng nhẹ bay.

Chúng tôi có mặt hôm nay,
Nén hương xin thắp tỏ bày lòng son.
Mong hồn phù hộ vợ con,
 Ngậm cười chín suối không còn băn khoăn.

Cùng là phù hộ người thân,
  Anh em ở chốn dương trần yên vui.
Mong hồn phù hộ chúng tôi,
Sống luôn mạnh khỏe an vui tuổi già.

 Thôi từ nay cách xa viễn biệt,
Hồn hỡi hồn! Vĩnh quyết từ đây.
Lấy ai bè bạn sau này,
Ở nơi chín suối những ngày mai sau?

Dòng lệ xót nén đau nuốt nghẹn, 
Chia tay nhau chẳng hẹn trùng phùng.
Hồn về găp lại tổ tông
Mong hồn còn mãi ở trong cõi hiền.

 Chúc hồn đi, gót tiên nhẹ bước,
Chốn âm cung hồn được thảnh thơi.
Chia xa xin có đôi lời,
Đồng môn bạn cũ một thời trẻ trai.

    Mong  phách lạc về nơi tịnh độ,
Hồn hãy bay đến chốn bồng lai….

                              Ô hô! Ai tai!

                      Thay mặt nhóm môn sinh cũ
                   Ngô Như Sâm,bái biệt

60. Điếu văn  Nghiêm Bá Bính.
Hỡi Nghiêm Bá Bính em ơi,
Mới vừa đây đã thành người ngày xưa.
Trách trời nổi gió dong mưa,
Lòng đau kể mấy cho vừa em ơi.

Đành thôi cũng tại số trời,
Mong hồn chín suối ngậm cười hồn đi.
Từ nay mãi mãi chia ly,
Nghìn năm sau nữa chắc gì gặp nhau.

Viếng em, anh khóc đôi câu,
Nghẹn ngào nuốt lệ lòng đau rối bời.
Hỡi Nghiêm Bá Bính em ơi,
Thôi em đi nhé, về nơi suối vàng.

Tiễn em anh thắp nén nhang,
Hồn thiêng theo khói nhẹ nhàng đường mây.
Nghìn thu vĩnh biệt từ đây,
Thương em, có mấy lời này khóc em.

                              Ngày 6-10-2010
                           (tức 29-8-Canh Dần)






















                           III- Trang dịch thơ-Thơ dịch.

1.壽

知蘭業風祖天二一
己朋修雅度頒時世
酢受文豪康爵齡為
酬敕字花彊壽壯師
知蘭業風祖天二一
己朋修雅度頒時世
交祝精識明祿聲榮

            壬辰年孟春
            知交阮功庚    -     敬筆祝賀

Phiên âm:                                                 Thọ.


Nhất thế vi sư nhất thế vinh
         Nhị thời linh tráng nhị thời thanh
       Thiên ban tước thọ thiên ban lộc
     Tổ độ khang cường tổ độ minh
             Phong nhã hào hoa phong nhã thức
       Nghiệp tu văn tự nghiệp tu tinh
       Lan bằng thụ sắc lan bằng chúc
                                                    Tri kỉ tạc thù tri kỉ giao.
                             Nhâm Thìn niên mạnh xuân
                                  Tri giao Nguyễn Công Canh
Kính bút chúc hạ.

Dịch thơ:                                 Chúc thọ bạn 70 tuổi.

Vinh danh nhà giáo một thời,
Hùng anh một thuở rạng người chiến công.
Ơn nhờ phúc lộc tổ tông,
Khang cường tuổi thọ, mênh mông lộc trời.
Hào hoa phong nhã hơn người,
Văn chương đẹp ý lời lời gấm thêu.
Bạn bè tri ký thêm yêu,
Chén thù chén tạc chúc nhiều niềm vui.

                       Mùa xuân năm Nhâm Thìn 2012
                      Bạn thân Nguyễn Công Canh
               Kính chúc
             Ngô Như Sâm (dịch)
2. Câu đối ông Lại Thế Hiển tặng,
 nhân ông Sâm  70 tuổi

慶壽七旬南北西東國事周全心不老,
人生百歲子孫婚婿家風和氣志無.

Phiên âm:   Khánh thọ thất tuần Nam Bắc Tây Đông quốc sự chu toàn tâm bất lão.
      Nhân sinh bách tuế tử tôn hôn tế gia phong hòa khí chí vô ưu.

             Dịch nghĩa: Chúc thọ bảy mươi từng Nam Bắc Tây Đông việc nước chu toàn lòng vẫn trẻ,       
                                   Đời người trăm tuổi con cái dâu rể trọn đạo gia phong hòa khí chẳng lo.

         3.    業遲

                                             少時飽夢遊
                                                                       江弧半世餘
                    歲鶴歸舊據
                                                 孔門手找舟
送望約及港
迎欲希來墟
髮雪天地贈
皮皺風雨趋
無為歡勢事
磋窃韻詩思
串世心清白
 守道莫咸羞 .
             阮功庚

Phiên âm:                                         Thiếu thời bão mộng du,
Giang hồ bán thế dư
Tuế hạc qui cựu cứ
Khổng môn thủ hoa chu

Tống vọng ước cập cảng
Nghênh dục hy lai khư
Phát tuyết thiên địa tặng
Bì trứu phong vũ xu

Vô vi quan thế sự
Tha thiến vận thi tư
Xuyến thế tâm thanh bạch
Thủ đạo mạc hàm tu.

                                                     Nguyễn Công Canh


Dịch nghĩa:                                  Thời trẻ tưởng lắm mộng mơ,
Hơn nửa đời giang hồ đây đó
Về nhà trở lại nơi chon rau cắt rốn
Cửa Khổng Sân Trình làm kẻ chèo thuyền

Đưa ước mong sang bến
Đón hy vọng tới bờ
Bạc tóc là bởi trời đất tặng cho
Da mồi do gió sương đem lại

Cứ vô tư xem xét thế thái nhân tình
Cứ gieo vần tìm câu tha thiết
Cả đời giữ lòng ngay thẳng và thanh bạch
Gìn giữ đạo chẳng có gì phải thẹn với lòng mình.

                                                        Nguyễn Công Canh

Dịch thơ:                                      Nghề muộn.

Trẻ trai đầy ắp mộng mơ,
Nửa đời khắp nẻo giang hồ đó đây.
Nay già về lại quê này,
Nơi chôn rau ấy những ngày xa xưa.
Sân Trình Cửa Khổng ước mơ,
Làm thầy dạy lớp trẻ thơ nên người.
Đưa con thuyền đạo tới nơi,
Gửi niềm hy vọng một đời ấp iu.
Nay đà tuổi đã ngả chiều,
Tóc đầu mây bạc trời yêu tặng mà.
Gió sương ban tặng làn da,
Chỉn chu gìn giữ nếp nhà  quang minh.
Vô tư xem xét nhân tình,
Tìm câu lựa chữ tròn vành thiết tha.
Một đời ngay thẳng thật thà,
Giữ gìn đạo nghĩa lòng đà khôn nguôi.
Trông lên chẳng thẹn với trời,
Cúi xuống cũng chẳng hổ người hổ ta.

                                                      Ngô Như Sâm dịch.


   4.七十旬自壽.

七十春椿馥郁春
座筵鄉老爵天分
業師串世推魂幼
兵革數時猛氣軍
名位利權看過雨
聲虛望欲似浮雲
家情國義雙方好
         興起志心詠曲吟.
                                                             阮功庚
Phiên âm :
     Thất thập xuân-xuân phức úc xuân
     Tọa diên hương lão tước thiên phân
          Hương sư xuyến thế thôi hồn ấu
                               Binh cách sổ thời mãnh khí quân
                               Danh vị lợi quyền khan quá vũ
                               Thanh hư vọng dục tự phù vân
                             Gia tình quốc nghĩa song phương hảo
                             Hứng khởi chí tâm vịnh khúc ngâm.

Dịch nghĩa:                  Tự mừng thọ bảy mươi.

                               Bảy chục xuân-cây xuân vẫn ngát hương
                    Nhận tước thụ trời ban cho được lên ngồi chiếu giữa làng                                    
                               Suốt đời làm nghề thày nâng dắt tâm hồn lớp trẻ
                    Một thời quân ngũ chiến tranh khói lửa, vẫn hiên  ngang khí phách chiến binh
                                    Địa vị danh lợi xem như trận mưa qua
                                    Ham muốn tầm thường như mây nổi
                                    Tình nhà nghĩa nước hai bề trọn vẹn
                Được tuổi thượng thọ hứng khởi viết lên khúc ca tâm tình.
Dịch thơ:
Tự mừng thọ bảy mươi.

Cây xuân vẫn ngát hương xuân,
Tuổi xuân đã bảy chục lần xuân qua.
Trời ban phước lộc tuổi già,
Lão kỳ yên vị chiếu hoa giữa làng.

Một đời dạy học cao sang,
Dắt dìu lớp trẻ mở mang hồn người.
Chiến tranh khói lửa một thời,
          Hiên ngang khí phách của người chiến binh.

Lợi danh dục vọng xem khinh,
Chức quyền địa vị tự mình tránh xa.
Coi như gió thổi mưa qua,
Vẹn tròn nghĩa nước tình nhà hai vai.

Mừng nay tuổi thọ bảy mươi,
Lòng xuân hứng thảo khúc vui tâm tình.

                                                         Ngô Như Sâm dịch.

5.文禮結婚.

緣天致公致正
不倚不遷
玉照通知世事
赤繩交固結人緣
鑿從魚雁通媒
底抉婚因擇配
雖由有命
金慶鴛鴦
得膂宜其室
作合蓋本自天
坦坦烏嬌旡嫁
屯屯毅捆具宣
伏惟 !
大德撫鑑為虔
康吉默扶兩性
唱隨願滿百年
欣幸鶡勝於常悃
栽培日來於緣天
    謹告!
                                                阮功庚
            Phiên âm:
     Duyên thiên chí công chí chính
                                  Bất ỷ bất thiên
     Ngọc chiếu thông tri thế sự
 Xích thằng giao cố kết nhân duyên
         Tạc tòng ngư nhạn thông môi
Để quyết hôn nhân trạch phối
Tuy do hữu mệnh
Kim khánh uyên ương
Đắc lữ nghi kỳ gia thất
Tác hợp cái bản tự nhiên
                                         Thản thản ô kiều ký giá
Truân truân nghị khổn cụ tuyên
Phục duy !
Đại đức phủ giám vi kiền,
Khang cát mặc phù lưỡng tính
                                    Xướng tùy mãn bách niên
Hân hạnh hạt thắng ư thường khổn
Tài bồi nhật ư duyên thiên .Cẩn cáo !
       Dịch nghĩa:

           Duyên trời hợp tình, hợp lý, không ngả, không nghiêng.
          Thần tiên tận tường tâm tư sâu kín .
           Ông tơ bà nguyệt xe sợi chỉ điều, thắt buộc mối duyên hài
           Đã tạc ghi: dù góc biển chân trời, hai trái tim hòa cùng nhịp đập
           không thể cản ngăn, không gì chia cắt.
           Âu cũng bởi mệnh trời, mối duyên hài đẹp hơn ngọc quí
                                                    Bởi ý hợp tâm đầu, thành gia thành thất, xây đắp nên cũng bởi lòng trời
            Như cặp uyên ương chẳng phút giây thiếu vắng bạn đời
            Như đũa có đôi như hình với bóng.
       Đã khai thông nhịp cầu Ô thước. Gặp khó khăn chung chí luận bàn.
          Niềm vui hạnh phúc, lòng quyết một bề, thắng mọi cản ngăn, lấp bằng  chướng ngại, vươn tới tương lai, hướng về phía trước, ngày ngày tô  điểm đắp xây, bền chắc mối duyên tình.
Cẩn cáo !

                                                        Nguyễn Công Canh (sưu tầm )

                            Dịch thơ                       Văn lễ kết hôn.

Hợp tình người, hợp ý trời,
      Duyên thiên bền chặt chẳng rời chẳng nghiêng.
Lứa đôi mộng đẹp thần tiên,
Ông tơ bà nguyệt xe duyên chỉ điều.
Dù cho gian khó bao nhiêu,
Cũng không chia cắt tình yêu vợ chồng.
Trọn đời hai chữ thủy chung,
Đẹp như ngọc quí sáng bừng trong tim.
Cùng nhau xây móng đắp nền,
Tạo thành gia thất ấm êm mọi bề.
Từ nay chồng vợ liền kề,
Chung hình chung bóng chẳng hề xa nhau.
Ô Thước đã nối nhịp cầu,
Kề vai sát cánh bên nhau luận bàn.
Vượt lên mọi sự gian nan,
Tiến về phía trước huy hoàng tương lai.
Uyên ương đôi lứa duyên hài,
Cáo cùng trời đất hai vai quỉ thần.
Cung kính cẩn cáo đôi vần…

                                                                                                                   Ngô Như Sâm dịch
                                         
6. 靈山雜興.

萬疊青山簇畫屏
斜陽淡抹半溪明
翠蘿徑裏無人到
山鵲啼煙時一聲

                                                        朱文安
Linh sơn tạp hứng.
Phiên âm:              
  Vạn điệp thanh sơn thốc họa bình,
Tà dương đạm mạt bán khê minh
                                      Thúy la kinh lý vô nhân đáo
   Sơn thước đề yên thời nhất thanh.

                                
Dịch nghĩa:                             Tạp hứng ở Linh Sơn.

          Muôn lớp núi xanh tụ lại như  bức bình phong vẽ
Bóng chiều nhạt dọi  tới sáng nửa lòng khe
                                        Trong lối cỏ biếc không người đến
             Thỉnh thoảng tiếng chim thước kêu trong khói mù.

Dịch thơ:
Tạp hứng ở Linh Sơn.

Tụ về muôn lớp núi xanh,
Như bình phong vẽ như tranh họa đồ.
Vàng rơi vạt nắng nghiêng xô,
Nửa lòng khe sáng mờ tô ráng chiều.

Xanh xanh đám cỏ cô liêu,
Không bàn chân bước quạnh hiu bóng người.
Khói mờ bảng lảng bên trời,
Tiếng con chim Thước đánh rơi giọt buồn.

                                                      Ngô Như Sâm dịch.
7. 送春

日日春倥老
 年年春粳歸
  相歡有尊酒
   不用昔花飛.

                               阮功庚
Phiên âm:              
      Nhật nhật xuân không lão,
   Niên niên xuân cánh qui
   Tương hoan hữu tôn tửu
Bất dụng tích hoa phi.


Tiễn xuân.
Dịch thơ:

Ngày trôi, người cứ già đi,
Đông qua xuân tới cứ thì về thôi.
Rượu ngon cứ nhấp mềm môi,
Tiếc chi một cánh hoa rơi hỡi người.

                                                 Ngô Như Sâm dịch.

         8.自畫.

青天寄判有昭人
醉倒乾坤必出神
壹笑江湖歡樂頂
  江湖再笑美人分
  飘零處處談軍事
  閒步遊遊以十方
  滾滾波淘君莫溺
                                           終歸世事舞哥場
                                       笵廷仲
         Tự họa
              Phiên âm:              
               Thanh thiên ký phán hữu chiêu nhân,
Túy đảo càn khôn tất xuất thần
   Nhất tiếu giang hồ hoan lạc đỉnh

Giang hồ tái tiếu mỹ nhân phân
                                               Phiêu linh xứ xứ đàm quâ                  
                              Nhàn bộ du du dĩ thập phương
                              Cổn cổn ba đào quân mạc nịch
                               Chung qui thế sự vũ ca trường.

                                    Phạm Đình Trọng
                                 Đại tá QĐND VN (hưu trí )
Dịch nghĩa:
 Trời xanh phán rằng có một gã mặt mũi sáng sủa
Hắn uống rượu như thần, say túy lúy càn khôn
Hắn cười vui một tiếng giang hồ say ngất
Cười thêm một tiếng nữa, các gái giang hồ phải phát ghen
Từng đi phiêu linh khắp chốn bàn việc quân
Khi nhàn từng đi đến nhiều nơi chơ nhởi
Gặp bao sóng gió nhưng may hắn không bị nhấn chìm
Chung qui thế sự rồi chỉ là một khúc ca buồn  .
Tự hoạ.
Dịch thơ:
1.
Trời xanh một gã hiện hình,
Càn khôn tuý luý thấy mình lên tiên.
Một cười tuyệt đỉnh ngả nghiêng,
Giang hồ mấy ả thuyền quyên ghen lồng.
Phiêu linh Nam Bắc Tây Đông,
Nhàn du bàn chuyện bao đồng việc quân.
Ba đào sóng nổi quanh chân,
Hắn không bị đắm. Cóc cần vẫn vui.
Tàn canh cuộc rượu tỉnh rồi,
Sau cùng ngẫm lại, thấy đời hư vô.
                             2.
Trên đời có một gã khờ,
Hắn cười một tiếng giang hồ ngả nghiêng .
Ghen lồng mấy ả thuyền quyên,
Cười thêm tiếng nữa đảo điên đất trời.
Gã từng đi khắp mọi nơi,
Việc quân bàn luận à ơi đủ trò.
Mấy phen sóng cả gió to,
Hắn không bị đắm. Cóc lo sự đời
Ngẫm ra cục thế cõi người
Tựu chung là một trò cười mà thôi …  
                 3.
Trời xanh phán có một người,
Khi vui túy lúy coi trời bằng vung.
“Giang hồ quen thói vẫy vùng”,
Hết vui sông nước lại cùng mỹ nhân.
Từng say đàm đạo việc quân,
Về hưu an phận thứ dân tà tà.
Trải bao gió táp mưa sa,
Nghĩ ra rốt cục chỉ là hư không...

                                      Ngô Như  Sâm dịch .


9. 感慨.

七十人生自古稀
滔滔名利復何為
百千歲後知何定
三十年前事已違
屈指隆汙頻變易
回頭桑海幾推移
世間如意事常少
 抱恨空啼一子規 .

                        笵廷仲

                   CẢM KHÁI.

Phiên âm:              
Thất thập nhân sinh tự cổ hy,
  Thao thao danh lợi phục hà vi
      Bách thiên tuế hậu tri nhân định
                                      Tam thập niên tiền sự dĩ vi
 Khuất chỉ long ô tần biến dịch
                                     Hồi đầu tang hải kỷ suy di
 Thế gian như ý sự thường thiểu
  Bão hận không đề nhất tử quy.

Cảm khái.

Dịch nghĩa:

1-Từ xưa người sống đến 70 tuổi thì ít
     2-Làm sao cứ phải quay về với danh lợi như nước chảy ào ào
          3-Trăm nghìn năm sau sao biết được nó như thế nào
          4-Mới cách đây 30 năm trước sự vật đả thay đổi
     5-Cong ngón tay đếm việc lành dữ biết bao lần thay đổi
          6-Ngoái đầu nhìn thấy dâu bể đã thay đổi mấy lần
          7-Việc đời như ý thường thấy ít
     8- Ôm hận con chim cuốc kêu vang trời.

Cảm khái.

Dịch thơ:                                 Ít người sống đến bảy mươi,
Từ xưa đã thế ai ơi không tường.
Lợi danh sức cuốn khôn lường,
Mà sao cứ phải vấn vương đi cầu ?

Chuyện gì biết đến muôn sau,
Thực hư, hư thực nó đâu thế nào .
Ba mươi năm trước là bao,
Mà nay thay đổi biết bao nhiêu là.

Xòe tay bấm đốt tính ra,
Dữ lành, thiện ác biết là mấy phen.
Ngoái đầu nhìn lại mà xem,
Tang thương dâu bể triền miên mấy kỳ.

Việc đời như ý mấy khi,
Ôm hận đắng, tiếng tử qui vang trời.

                                                               Ngô Như Sâm dịch

                                  10. 開筆.
明年放筆畫新春
春雨漂漂似网神
窗外春雲留燕影
春花齎放萬香分

                              笵廷仲
                                         Khai bút
Phiên âm :
Minh niên phóng bút họa tân xuân,
Xuân vũ phiêu phiêu tựa võng thần
Song ngoại xuân vân lưu yến ảnh
Xuân hoa tề phóng vạn hương phân.

Khai bút.


Dịch nghĩa:
                        Năm mới phóng bút họa xuân mới,
Mưa xuân rắc nhẹ tựa như mắc võng
Ngoài song mây xuân lưu ảnh bóng chim yến
Hương hoa xuân nhất loạt tỏa vạn mùi hương

          Khai bút.


Dịch thơ:                                      Đầu xuân khai bút đề thơ,
Mưa xuân giăng mắc như mơ ảo huyền.
Ngoài song cánh én chao nghiêng,
Hoa xuân ngan ngát khắp miền hương bay .

Ngô Như Sâm (dịch)


                                       11.  題贈吳詩家.
筆舞詩從出,
動手自龍飛
有百篇雅韻
神句咏吟題.
                  阮士常
Phiên âm:
                                       Đề tặng Ngô thi gia
                                      
                                       Bút vũ thi tòng xuất,
                                       Động thủ tự long phi
                                       Hữu bách thiên nhã vận
                                       Thần cú vịnh ngâm đề.

     Nguyễn Sĩ Thường
Dịch nghĩa:
                             Múa bút, thơ theo đó mà thành,
                             Động thủ như rồng bay lượn
                             Có được trăm bài thơ với vần điệu trang nhã
                             Câu thơ hay có thần thả sức ngâm vịnh .
Dịch thơ:
Tặng nhà thơ họ Ngô

1.
Múa bút là có thơ ra,
Bàn tay gõ phím như là rồng bay.
Trăm bài thơ ý tứ hay,
Câu thần ngâm vịnh tối ngày lai dai.

2.

Múa bút là có thơ ra,
Tay vung, chữ hiện như là rồng bay.
Trăm ngàn vần tứ đều hay,
Câu thần ngâm vịnh khúc này đào hoa.

Ngô Như Sâm, dịch
                                 12.   題贈吳先生.
壯年盡力贡山河,
到老閒居奉賦歌
六旬餘年天降福
現在功成化大家.
阮士常-同校朋友
        Phiên âm:
Tráng niên tận lực cống sơn hà,
Đáo lão nhàn cư phụng phú ca
Lục tuần dư niên thiên giáng phúc
Hiện tại công thành hóa đại gia.

Dịch nghĩa:
Lúc trai trẻ  thì tận lực cống hiến cho tổ quốc,
Đến lúc về già, nhàn nhã thích làm thơ phú
Trên sáu chục tuổi, trời ban nhiều phúc lộc
Hiện tại công danh đạt trở thành nhà giàu có.

Dịch thơ:                                  Đề tặng tiên sinh họ Ngô.


Trẻ trai trận mạc xông pha,
Về hưu thơ phú ngâm nga an nhàn.
Sáu mươi tuổi thọ trời ban,
Danh thành công toại, hóa làm đại gia.

                              Bạn cùng dạy một trường
                                Nguyễn Sĩ Thường



                     
                       13.   雲隴暮.
陌上斜陽農父歸
        密雲失路腳無疑
柴門兒子煙廚睜
  四故無懷我不為.

                                     賴勢顯

  Phiên âm:
                             Mạch thượng tà dương nông phụ qui,
                            Mật vân thất lộ cước vô nghi
                            Sài môn nhi tử yên trù tĩnh
                            Tứ cố vô hoài ngã bất vi.
Dịch nghĩa:
Buổi chiều tà một cô nông dân trên đường về nhà,
Sương xuống dày đặc không còn nhìn rõ đường đi
Bếp núc ở nhà lạnh tanh, con trẻ đang chờ đợi mẹ về
Riêng mình tứ cố chẳng có ai mà nhớ cả.


Chiều Vân Lũng.
1.
Dịch thơ:                                Chiều quê đường nhỏ sương nồng,
Em đi vội bước, chân không bén đường.
Bếp tàn con nhỏ chờ thương,
Riêng mình ở chốn cố hương ai chờ ?
2.
Chiều quê đường nhỏ sương nồng,
Em về vội chắc chồng mong con chờ?
Riêng mình tứ cố bơ vơ,
Nào đâu ai đợi, ai chờ ai mong ?

                                 Ngô Như Sâm dịch.





             14.   無提.

柳不掛絲草壁纏
二年相送鶴規天
鶯啼兩岸傷心處
君莫問春白髮前.

                        賴勢顯
                                                      Vô đề.

Phiên âm:                                      Liễu bất quải ti thảo bích triền,
                                       Nhị niên tương tống hạc qui thiên
Oanh đề lưỡng ngạn thương tâm xứ
Quân mạc vấn xuân bạch phát tiền.

Dịch nghĩa:                    Nhành liễu không còn buông nữa ,
                                     Đã hai năm rồi tiễn chim hạc về trời
                                       Tiếng chim oanh hót hai bên bờ sông nghe thương tâm
                             Anh đừng hỏi tôi còn trẻ mà sao tóc đã bạc trước vậy.

                                                   Vô đề.
 
Dịch thơ:                               Chẳng còn dặng liễu bên trời,
Triền miên cỏ cứ xanh ngời thế thôi.
Hai năm tiễn hạc về trời,
Đôi bờ khản tiếng oanh thời thương đau.
Bạn ơi chớ hỏi vì đâu,
                                         Còn xoan sao để mái đầu bạc nhanh?

                                   Ngô Như Sâm dịch
15.感謝.

感君為我損精神,
十里長安望故人
借問花圓邊椅在
明年冒昧探知陰
浮雲流水般般去
玉墜沈珠淚溼巾
寂寞柴門人不到
信來幾度謝深恩
                              賴勢顯
Cảm tạ.
 
Phiên âm:                                Cảm quân vị ngã tổn tinh thần,
    Thập lý Trường An vọng cố nhân
                                                Tá vấn hoa viên biên ỷ tại
    Minh niên mạo muội thám tri âm
Phù vân lưu thủy ban ban khứ
   Ngọc trụy châu trầm lệ thấp cân
  Tịch mịch sài môn nhân bất đáo
                                                Tín lai kỷ độ ta thâm ân.

                                            Lại Thế Hiển
Dịch thơ:                                              Cảm tạ.

                                                     Vì tôi mà bạn hao tâm,
Lòng riêng xin cảm ơn thầm vậy thôi.
Trường An mười dặm xa xôi,
Người đi mà để lòng tôi nhớ hoài.

Dám thưa hỏi bạn đôi lời,
Lề vườn hoa bạn, ghế ngồi lẻ chăng?
Mong ngày có dịp ghé thăm,
Cảm lòng tri ngộ đãi đằng mến yêu.

Mây trôi nước chảy phiêu diêu,
Ngọc rơi vàng nát lệ nhiều thấm khăn.
Một mình ngồi đứng băn khoăn,
Cửa nhà quạnh quẽ khôn cầm lòng đau.


Mừng người còn nhớ tới nhau,
                                            Thư về thăm hỏi đôi câu…
                                                      tạ lòng ...

                                                                           Ngô Như Sâm dịch


16. 蹬樓.

邊載楢存錦璧羅
圓中絕跡映雲霞
水天一色山容瘦
到底寒杯雁陣戈
昨夜以長三拍枕
可怜未老鬢催頗
鵷鴦舊夢從人去
獨步長亭望日斜.
                                             賴勢顯                                    
Đăng lâu.

Phiên âm:                    Biên tải do tồn cẩm bích la
                                    Viên trung tuyệt tích ánh vân hà
                                    Thủy thiên nhất sắc sơn dung sấu
                                    Đáo để hàn bôi nhạn trận qua
                                    Tạc dạ dĩ trường tam phách chẩm
                                    Khả lân vị lão mấn thôi pha
                                    Uyên ương cựu mộng tòng nhân khứ
                                     Độc bộ trường đình vọng nhật tà.

                                                   Lại Thế Hiển

 Lên lầu

Dịch nghĩa:                     Ở ngoài biên ải cỏ bích la vẫn còn đỏ rực đẹp đẽ,
Trong vườn mây ngũ sắc đã bay mất rồi
                                         Trời nước một sắc dáng núi gầy gò
            Trong đáy chén lạnh đàn nhạn in hình lưỡi dao
                                         Đêm đã dài rồi vài lần vỗ gối
                                         Thương thay chưa già mà tóc đã bạc
                                         Giấc mộng uyên ương đã theo người đi
                        Một mình ở chốn trường đình ngắm cảnh chiều xuống.

                                                                                                Lại Thế Hiển
Lên lầu.

Dịch thơ:                                   Ngoài biên còn đỏ bích la, (*)
Trong vườn tuyệt ánh vân hà còn đâu.
Núi gầy mây nước một mầu,
Nhạn in đáy chén hình mâu xa dần.
Đêm dài vỗ gối mấy lần,
Chưa già, tóc bạc mấy phần, thương thay.
Mộng xưa còn đó chẳng hay,
Uyên ương đã chấp cánh bay theo người.
Trường Đình đất khách xa xôi,
Một mình ngắm cảnh chiều rơi não buồn.

                                                               Ngô Như Sâm dịch
(*) Bích la: Một loài cỏ mọc nhiều ở miền biên viễn
17.  無提.

一飲黃花酒,
病眼景生煙
獨鶴朝冷月
何方秋不歸
輕風餘落葉
寒江釣低頭
路上行人倦
四望客店旡.

                     賴勢顯


Vô đề.

Phiên âm:                          Nhất ẩm hoàng hoa tửu,
                                           Bệnh nhãn cảnh sinh yên
                                           Độc hạc triều lãnh nguyệt
                                           Hà phương thu bất qui
                                           Khinh phong dư lạc diệp
                                           Hàn giang điếu đê đầu
                                           Lộ thượng hành nhân quyện
                                           Tứ vọng khách điếm vô .

Vô đề

Dịch nghĩa:                                    Uống chén rượu cúc,
    Trước mắt cảnh như có khói
                        Một cánh hạc hướng về vầng trăng lạnh
                Thu ở phương nào mà chưa thấy về
                Cơn gió nhẹ làm lá vàng rụng đầy
            Trên song lạnh lão chài cúi đầu
       Người đi trên đường mỏi mệt
                    Nhìn bốn phía không thấy quán trọ.



Vô đề.
Dịch thơ:             
           Nhấp chung rượu cúc la đà,
Mắt nhìn cảnh vật nhập nhòa khói sương.
Lẻ loi cánh hạc đêm trường,
Một vầng trăng lạnh, sầu vương não nề.
Lòng buồn man mác tái tê,
Ở phương nao? Chửa thấy về thu ơi?
Gió lay nhẹ lá vàng rơi,
Cúi đầu sông lạnh nón tơi lão chài.
Người đi mỏi mệt đường dài,
Nhìn không quán trọ trong ngoài quạnh hiu.

                                                           Ngô Như Sâm dịch.




18. 春到.

年去人增歲,
春來桃開花
有歡有詩酒
不坩齡思那.
阮功庚
Phiên âm:          
   Niên khứ nhân tăng tuế,
Xuân lai đào khai hoa
Hữu hoan hữu thi tửu
                                                       Bất kham linh tư na.

Dịch nghĩa:          
     Năm đi người thêm tuổi,
Xuân đến đào nở hoa
                                                         Cứ vui cứ thơ rượu
 Chẳng hơi đâu lo già.


Xuân đến.
Dịch thơ:

Người thêm tuổi năm cũ qua,
Xuân về đào thắm nở hoa chào mời.
Cứ thơ cứ rượu cứ vui,
Hoài hơi hão chuyện lo đời tàn xuân.

                                        Ngô Như Sâm dịch

19.思曲深夜冷.
獨坐旁燈深夜冷,
四圍只靜聲虫凋.
                外軒風颯片消,
   覺懷己一時蘸隨心.
臥網駐森林月黯,
詞歸鳴起感故鄉.
                                         妻兒父母在堂,
   山溪遠隔斷腸愁悲.
思自問難之好事,
說新從立志南兒.
                                           哀勞十歲二期,
     路長過履脈詩能題.
印路程耽迷敏寫,
道仁文筆下成篇.
                                        忽來餘四十年,
皺皮鬢白未焉齡耆.

                      阮功庚

 Tư khúc thâm dạ lãnh.
Phiên âm:          
     Độc tọa bàng đăng thâm dạ lãnh,
 Tứ vi chỉ tĩnh thanh trùng điêu.
   Ngoại hiên phong táp phiến tiêu,
Giác hoài kỷ nhất thời tùy tâm.
       Ngọa võng trú sâm lâm nguyệt ám,
    Từ qui minh khởi cảm cố hương.
                                                Thê nhi phụ mẫu tại đường,
             Sơn khê viễn cách đoạn trường sầu bi.
                 Tư tự vấn nan tri hảo sự,
 Thuyết tân tòng lập chí nam nhi.
                 Ai Lao thập tuế lưỡng kỳ,
       Lộ trường quá lý mạch thi năng đề.
                                                Ấn lộ trình đam mê mẫn tả,
      Đạo nhân văn bút hạ thành thiên.
                                                  Hốt lai dư tứ thập niên,
     Trứu bì phát bạch vị yên linh kỳ.
 
Dịch nghĩa:                    Tâm tư trong đêm lạnh

                             Một mình ngồi đọc sách bên ánh đèn trong đêm lạnh,
Bốn bề chỉ nghe rả rích tiếng côn trùng kêu
Ngoài hiên ngọn gió thổi mạnh vào tầu chuối
Chợt nhớ về những kỷ niệm xưa
Mắc võng nằm dưới tán cây giữa rừng già, ánh trăng chiếu
Nghe tiếng chim từ qui kêu, lòng nhớ cố hương
Nhớ tới cha mẹ, vợ con đang ở nhà
Lòng buồn thảm vì đang ở nơi sơn khê xa cách trùng
Lòng tự vấn về những điều xấu tốt đã qua
Về thuyết mới mà mình theo trong bước đường nam nhi lập chí
Mười năm ở đất Lào trong hai nhiệm kỳ
Trong thời gian dài ở đó ta viết được mấy bài thơ
Trong quãng đường dài đó ta trải hết lòng cần mẫn đam mê của mình
Đã viết lên những điều nhân văn để lại
Giật mình nay đã hơn bốn chục năm rồi
Nhíu mày, đầu bạc, vì niềm vui chưa trọn vẹn .

                               Suy nghĩ riêng trong đêm lạnh
Dịch thơ:                 
                                                Ánh đèn lạnh một mình đơn độc
 Gió ngoài hiên thổi thốc tầu tiêu.
Chỉ nghe mấy tiếng trùng kêu,
Giật mình chợt nhớ bao điều không vui.

     Trăng rừng vắng ngậm ngùi cánh võng,
                                            Tiếng từ qui gợi vọng quê nhà.
Nhớ vợ con, nhớ mẹ cha,
Quê người xa lắc, biết là làm sao?

Nỗi nhớ nhung như dao cắt ruột,
Thổn thức lòng đau buốt con tim.
Ta tự hỏi, tự kiếm tìm,
Chí nam nhi tựa cánh chim phiêu bồng.

        Đất Vạn Tượng mười năm oanh liệt,
                                                Hai lần đi, thơ viết trăm bài.
                 Riêng chung tha thiết yêu người,
Ghi thành đôi quyển trông vời mai sau.

Xưa tóc xanh, nay thành đầu bạc,
Bốn mươi xuân thoắt đã qua rồi.
Ngổn ngang muôn nỗi tình đời,
Trán nhăn, lòng chẳng yên vui tuổi già…

                                                                   Ngô Như Sâm dịch .

                                                    

20.  草民.
梳則少
厚則多
古今不見草民餘
草民似草青长乆
秋漸黄逢春苖資
分草民
分草民
不遷應正莫應聲
飲倚天而食倚地
势力權威叧無爭
草民
萬年青
     萬年青
                   阮功庚
Phiên âm:                                             Thảo dân
 
 Sơ tắc thiểu,
Hậu tắc đa
Cổ kim bất kiến thảo dân dư
Thảo dân tựa thảo thanh trường cửu
Thu tạm hoàng sơ xuân miêu tư
Phân thảo dân
Phân thảo dân
Bất thiên ứng chính mạc ứng thanh
Ẩm ỷ thiên nhi thực ỷ địa
Thế lực quyền uy tánh vô tranh
Thảo dân vạn niên thanh
Vạn niên thanh.
             

       Dịch thơ:                            THẢO DÂN.


Thảo dân đâu phải tìm trông,
Chỗ thưa thì ít, chỗ đông thì nhiều.
Xưa nay chẳng biết thừa nhiều.
Thảo dân như cỏ phì nhiêu đầy trời.
Mùa thu cỏ tạm tơi bời,
Gặp mùa xuân tới khắp nơi tươi lành.
Thảo dân tuy phận mỏng manh,
Lòng ngay chẳng bỏ, nổi danh chẳng cần.
Uống ăn trời đất cho phần,
Quyền uy, thế lực đâu cần đua tranh.
Thảo dân mãi mãi tươi xanh,
Thảo dân vạn đại long lanh muôn đời.

                                               Ngô Như Sâm dịch.

   21.   思惟

人生學四方
留道理彊常
忠孝持家義
德仁使世長
女齊家內助
男教訓文章
            父母如兒幼
             后生可畏強

                                   裴勇孝

Phiên âm:
Nhân sinh học tứ phương,
Lưu đạo lý cương thường
Trung hiếu trì gia nghĩa
Đức nhân sử thế trường
Nữ tề gia nội trợ
Nam giáo huấn văn chương
Phụ mẫu nhi như ấu
Hậu sinh khả úy trường.

                       Bùi Dũng Hiếu



Nghĩ suy.
                            Dịch thơ:

Ở đời phải học muôn phương,
Giữ gìn đạo lý kỷ cương mới là.
Gái thời giữ việc trong nhà,
Trai thời đèn sách đặng mà tu thân.
Nêu cao hai chữ nghĩa nhân,
 Chăm lo đền đáp song thân cho tròn.
Luôn nhắc nhớ đạo làm con,
Hậu sinh khả úy lòng son trường tồn.

                            Ngô Như Sâm , dịch
                   22. 初秋
黄菊未开莲未枯   水静芒芒鸿鹤棹
风未起节初秋   天高漫漫白云遊
青青杨柳垂丝叶   诗成高兴无诗友
莫莫长江来往舟   饮前庭对月孤

                                        杜庭
               Sơ thu.

Hoàng cúc vị khai liên vị khô
Hàn phong vị khởi tiết sơ thu
Thanh thanh dương liễu thùy ti diệp
Mạc mạc trường giang lai vãng chu
Thủy tĩnh mang mang hồng hạc trạo
Thiên cao mạn mạn bạch vân du
Thi thành cao hứng vô thi hữu
 Độc ẩm tiền đình đối nguyệt cô.

            Chớm thu.

Cúc vàng chưa nở sen chưa khô
Chưa gió heo may tiết chớm thu
Dương liễu xanh xanh buông sợi lá
Sông dài lặng lẽ lại qua đò
Mêng mang mặt nước chim hồng nổi
Man mác trời cao mây trắng đua
Cao hứng thơ xong mà vắng bạn
Một mình uống rượu dưới trăng trơ.

                              Đỗ Đình Tuân

Dịch thơ:
Chớm thu

Cúc chưa nở, sen chưa khô,
Heo may chưa lại chớm thu đến rồi.
Nhành xanh dặng liễu buông rơi,
Sông dài lặng lẽ đò lơi khua chèo.
Chim Hồng nổi, nước trong veo,
Trời xanh mây trắng bay vèo tầng không.
Hứng cao thơ phú đã xong,
Dưới trăng uống rượu mà không bạn hiền.

                             Ngô Như Sâm (dịch )


                                            Bài thơ mở nước .

                                                 ( Trên điện Thái Hòa- Huế)

文獻千年國
車書萬里圖
鴻庬開闢後
南服一唐虞.

Phiên âm :            Văn hiến thiên niên quốc ,
Xa thư vạn lý đồ
Hồng Bàng khai tịch hậu
Nam phục nhất Đường Ngu.
         Dịch thơ:
          Ngàn năm văn hiến đã qua,
Đất này vạn dặm sơn hà đẹp thay.
Kể từ mở nước đến nay,
       Trời Nam một cõi sánh tày Đường Ngu.

                                 Ngô Như Sâm (dịch)


        23.  阿房宮賦

               六王畢,四海壹.蜀山兀,阿房出.
          覆壓參百餘里,隔離天日.驪山北搆而西折,直走咸
陽. 貳川浴浴, 流入宮墻.
伍步壹樓拾步壹閣,廊腰縵回,簷牙高啄.各抱地世,鉤心鬥角.盤盤焉,囷囷焉,蜂房水渦,矗不知期幾千萬落!
長橋臥波,未雲何龍?複道行空,不霽何虹?高低冥迷,不知東西.歌臺暖響,春光融融.舞殿冷袖,風雨淒淒.壹日之內,壹宮之間,而氣候不齊. 妃嬪墻嬙媵,王子黃孫,辭樓下殿,輦來於秦.朝歌夜絃,為秦宮人.明星熒熒,開妝鏡也,綠雲擾擾,梳曉鬟也,渭流漲膩,棄脂水也,煙斜霧橫,焚椒蘭也,雷霆乍驚,宮車過也,轆轆遠聽,杳不知期所之也.壹肌壹容,盡態極妍,縵立遠視,而望幸焉,有不得見者參十六年.燕趙之收藏,韓魏之經營,齊楚之精英,幾世幾年,取掠期人,倚疊如山.壹旦有不能,輸來期間.鼎鐺玉石,金塊珠礫, 棄擲邐迤.秦人視之,亦不甚惜.
嗟乎!壹人之心,千萬人之心也,秦愛紛奢,人亦念期家.柰何取之盡錙銖,用之如泥沙!使負棟之柱,多於南畝之農夫.架樑之椽,多於機上之工女,釘頭磷磷,多於在庾之粟粒,瓦縫參差,多於周身之帛縷,直欄橫檻,於玖土之城郭,管弦嘔唖,多於巿人之言語.使天下之人不感言而感怒,獨夫之心日益驕固.戍卒叫,函谷舉.楚人壹炬,可憐焦土!嗚呼!滅陸國者,陸國者,非秦者.族秦者,秦者,非天下者.嗟乎!使陸國各愛期人,則足以拒秦.秦復愛陸國之人,則遞參世可至萬世而為君,誰得而族秦也?
 秦人不暇自哀, 而 後人哀之, 後人哀之而不鑑之, 亦使後人復哀後人也!

Phiên âm:
                            A Phßng cung phó .
:
 Lôc v­¬ng tÊt, tø h¶i nhÊt. Thôc S¬n ngét, A Phßng xuÊt.
 Phóc ¸p tam bach d­ lÝ, c¸ch li thiªn nhËt. Li S¬n b¾c c©y nhi t©y triÕt, trùc tÈu Hµm D­¬ng. NhÞ xuyªn dung dung, l­u nh©ph cung t­êng. Ngò bé nhÊt l©u, thËp bé nhÊt c¸c. Lang yªu m¹n håi, thiÒm nha cao tr¸c. C¸c b·o ®Þa thÕ, c©u t©m ®Êu gi¸c. Bµn bµn yªn, khu©n khu©n yªn. Phong phong thuû oa, Xóc bÊt tri k× kØ thiªn v¹n l¹c.. Tr­êng kiÒu ngo¹ ba, vÞ v©n hµ long. Phóc ®¹o hµnh kh«ng bÊt tÔ hµ hång. Cao ®ª minh mª, bÊt tri t©y ®«ng. Ca ®µi no·n ­ëng, xu©n quang dung dung. Vò ®iÖn l·nh tô, phong vò thª thª. NhÊt nhËt chi néi, nhÊt cung chi gian, nhi khÝ hËu bÊt tÒ. Phi TÇn t­êng d¾ng, v­¬ng tö hoµng t«n, tõ l©u h¹ ®iÖn, viÔn lai ­ TÇn, triªu ca d¹ huyÒn, vi TÇn cung nh©n. Minh tinh huúnh huúnh, khai trang kÝnh d·. Lôc v©n nhiÔu nhiÔu, s¬ hiÓu hoµn d·. VÞ l­u ch­íng nhÞ, khÝ chi thuû d·. NhÊt c¬ nhÊt dung, tËn t©n th¸i cùc nghiªn, m¹n lËp viÔn thÞ nhi väng h¹nh yªn, h÷u h÷u bÊt ®¾c kiÕn gi¶, tam thËp lôc niªn.
         Yªn TriÖu chi thu tµng, Hµn Nguþ chi kinh doanh,TÒ Së chi tinh anh, kØ thÕ kØ niªn, thñ l­îc k× nh©n. û liÖp nh­ s¬n, nhÊt ®¸n bÊt n¨ng h÷u, th©u lai k× gian. §Ønh ®ang ngäc thch kim kh«i, ch©u lÞch, khÝ trÞch li dÜ. TÇn nh©n thÞ chi, diÖc bÊt thËm tÝch. Ta hå! NhÊt nh©n chi t©m, thiªn v¹n nh©n chi t©m. TÇn ¸i ph©n xa, nh©n diÖc niÖm k× gia. N¹i hµ thñ chi tËn chi phï, dông chi nh­ nª sa. Sö phô ®èng chi trô, ®a ­ nam mÉu chi n«ng phu, gi¸ l­¬ng chi duyÖn, ®a ­ c¬ th­îng chi c«ng n÷. §inh ®Çu l©n l©n, ®a ­ t¹i dò chi tóc l¹p. Ngo· phïng s©m si, ®a ­ chu th©n chi b¹ch lò. Trùc lan hoµnh h¹m, ®a ­ c­u thæ chi thµnh qu¸ch. Qu¶n huyÒn ©u ¸, ®a ­ thÞ nh©n chi ng«n ng÷. Sö thiªn h¹ chi nh©n bÊt c¶m ng«n nhi c¶m né. §éc phu chi t©m, nhËt Ých kiªu cè. Thó tèt khiÕu, Hµm Cèc cö. Së nh©n nhÊt cù, kh¶ l©n tiªu thæ.
         ¤ h«! DiÖt lôc quèc d·, lôc quèc d·, phi TÇn gi¶. Téc TÇn gi¶, TÇn d·, phi thiªn h¹ d·. Ta hå! Sö lôc quèc c¸c ¸i k× nh©n, t¾c tóc dÜ cù TÇn, TÇn phôc ¸i lôc quèc chi nh©n, t¾c ®Ö tam thÕ kh¶ chÝ v¹n thÕ, nhi vi qu©n. Thuú ®¾c nhi téc TÇn d·?
          TÇn nh©n bÊt h¹ tù ai, nhi hËu nh©n ai chi. HËu nh©n ai chi, nhi bÊt gi¸m chi, diÖc sö hËu nh©n nhi phôc ai hËu nh©n d·!

                Dịch nghĩa:    Bµi phó cung A Phßng .

         S¸u vua hÕt (1), bèn biÓn hîp. Nói Thôc cao réng (2), A Phßng xuÊt hiÖn.
         Che rîp h¬n ba tr¨m dÆm ®Êt, vêi vîi mÆt trêi trªn kh«ng. Nói Li S¬n (3) ngoÆt vßng tõ b¾c sang t©y, ch¹y th¼ng vÒ kinh ®« Hµm D­¬ng (4). Hai s«ng (5) mªnh mang ch¶y tËn ch©n t­êng hoµng cung. N¨m b­íc mét lÇu cao, m­êi b­íc mét g¸c lín. Hµnh lang miªn man, uèn Ðo nh­ gi¶i lôa, ®Çu ®ao nh« cao, nh­ chim mæ thãc. ¤m vßng ®Êt réng nh­ thÕ l­ìi c©u, chÇu vÒ vÒ trung t©m. Réng r·i thay, khuÊt khóc thay! Kh«ng kh¸c g× tæ ong, gièng nh­ duÒnh n­íc xo¸y, hµng ngh×n hµng v¹n gißng n­íc ®æ tõ trªn cao.
  CÇu dµi (6) ngù trªn sãng biÕc, m©y ch­a kÐo vÒ, rång ®©u xuÊt hiÖn? CÇu thang xuèng nói, t­ëng nh­ gi÷a h­ kh«ng, trêi kh«ng t¹nh r¸o, sao hiÖn cÇu vång? Cao cao thÊp thÊp, mÞt mê l¹c lèi, ®«ng t©y ch¼ng ph©n. Trªn ®µi h¸t, tiÕng vang Êm ¸p nh­ n¾ng xu©n. Gi÷a sµn nh¶y, èng tay ¸o phÊt l¹nh, nh­ c¬n giã tho¶ng. ChØ trong mét ngµy mét cung, mét phßng, mµ nãng l¹nh kh¸c nh©u. Phi tÇn, mÖnh phô, v­¬ng tö, hoµng t«n, bá lÇu rêi ®iÖn, lªn kiÖu vÒ TÇn. S¸ng ra ca h¸t, tèi ®Õn ®µn ®Þch, lµm cung nh©n cho nhµ TÇn. G­¬ng trang ®iÓm më, kh¸c nµo sao s¸ng rùc rì. Ban s¸ng ch¶i tãc nh­ m©y th­ít tha. N­íc th¬m mì s¸p, nh­ s«ng VÞ ch¶y dµi. Cá tiªu cá lan x«ng h­¬ng th¬m, kh¸c nµo khãi mï gi¨ng ngang. Xe ngùa cung ®iÖn ch¹y qua, nh­ sÊm nh­ sÐt, giËt m×nh kinh sî. Çm Çm vang xa, kh«ng biÕt ®Ých ®Õn n¬i nµo! Mét lµn da, mét d¸ng mÆt, kiÒu diÔm ®¸ng yªu, ®øng chê håi l©u, vêi vîi tr«ng xa ngãng xe vua tíi. Cã cung n÷ ba m­¬i s¸u n¨m råi, kh«ng thÊy bãng kiÖu qu©n v­¬ng!
  Nh­ng cña quý thu gom g×n gi÷ cña Yªn TriÖu, l¹i vËt l¹ ®æi ch¸c cña Hµn Nguþ, thªm nh÷ng cæ ngo¹n tinh vi cña TÒ Së, c­íp lÊy cña ng­êi chång chÊt nh­ nói, chØ trong mét sím, kh«ng gi÷ ®­îc n÷a, ®em n¹p n¬i nµy! §Ønh v¹c, ngäc ®¸, vµng khèi, h¹t trai, vøt bá ®Çy rÉy, ng­êi TÇn tr«ng thÊy, kh«ng thÌm tiÕc tham. Than «i! lßng cña mét ng­êi, còng lµ lßng cña ngh×n v¹n ng­êi th«i, nhµ TÇn thÝch xa xØ, ng­êi ng­êi ®Òu nghÜ ®Õn nhµ riªng. Cí sao v¬ vÐt c¶ nh÷ng thø nhá män ®Ó råi dïng phÝ ph¹m nh­ bïn nh­ ®Êt? §Õn nçi, nh÷ng c©y cét ®éi th­îng l­¬ng nhiÒu h¬n d©n cµy ë c¸nh ®ång phÝa nam, nh÷ng xµ ®ì m¸i nhµ nhiÒu h¬n nh÷ng c« g¸i ngåi trªn khung cöi. §inh ®ãng nhÊp nh«, nhiÒu h¬n h¹t lóa trong kho, ngãi xanh nèi ®á, nhiÒu h¬n sîi v¶i ¸o quÇn. Hµnh lang ch¹y th¼ng, lan can n»m ngang, nhiÒu h¬n thµnh qu¸ch chÝn ch©u. TiÕng s¸o tiÕng ®µn ©m vang, cßn h¬n c¶ tiÕng häp chî c·i v·. KhiÕn ng­êi trong thiªn h¹ kh«ng d¸m nãi n¨ng, nh­ng trong lßng uÊt øc c¨m giËn. KÎ thÊt phu ngµy cµng thªm kiªu c¨ng cè chÊp. Cho nªn, mét tªn lÝnh thó kªu lªn (7), cöa Hµm Cèc ( 8 ) ®øng dËy, ng­êi n­íc Së (9) víi mét måi löa th«i, th­¬ng thay, chØ cßn lµ mét ®¸m ®Êt ch¸y ®en.
  Than «i! KÎ diÖt s¸u n­íc, chÝnh lµ s¸u n­íc, kh«ng ph¶i nhµ TÇn. KÎ giÕt c¶ hoµng téc nhµ TÇn, chÝnh lµ nhµ TÇn, kh«ng ph¶i ng­êi thiªn h¹ ®©u! Than «i! NÕu nh­ s¸u n­íc th­¬ng yªu ng­êi cña n­íc m×nh, tÊt ®ñ søc chèng TÇn. L¹i gi¶ nh­ nhµ TÇn yªu ng­êi s¸u n­íc th× lµm vua kh«ng chØ ba ®êi mµ lµ v¹n thÕ, ai cã thÓ dÞªt c¶ hoµng téc nhµ TÇn ®­îc nµo?
  Ng­êi TÇn kh«ng kÞp tù th­¬ng m×nh, mµ chØ ®Ó ®êi sau buån ®au cho th«i. Ng­êi ®êi sau th­¬ng cho TÇn, nh­ng kh«ng biÕt lÊy TÇn lµm g­¬ng, th× l¹i thµnh ra kÎ ®Ó ng­êi ®êi sau n÷a th­¬ng cho vËy!
  Theo Cæ v¨n quan chØ, cã tham kh¶o c¸c b¶n dÞch cña Hßang Kh«i, NguyÔn HiÕn Lª, L·ng Nh©n Phïng TÊt §¾c. PhÇn chó thÝch theo Cæ
v¨n quan chØ vµ Tõ nguyªn...

       A Phòng Cung Phú.
Dịch thơ:
                                Tề Sở Triệu rồi Hàn Yên Ngụy,
                                Cả non sông bốn bể một nhà.
          Từ ngày thống nhất sơn hà,
                             Giữa miền núi Thục nguy nga cung Tần.
  Núi trước mặt sông gần bên vách,
  Vài bước chân là gác là lầu.
       Hành lang uốn khúc vòng câu,
Mái cao, mái thấp muôn màu nhấp nhô.
    Tòa cung điện quanh co sau trước,
      Như buồng ong vũng nước trên cao.
           Nước rơi ngàn giọt lao xao,
Nằm trên làn sóng muôn cầu bắc ngang.
     Mây chẳng có, rồng vàng lại có,
     Cung nối cung, đường ở lưng trời.
           Cao cao, thấp thấp tuyệt vời,
Mờ mờ, mịt mịt đâu rồi Ðông Tây?
     Trên đài hát, Xuân ngày tiếng nhạc,
      Dưới vũ đài lạnh toát hơi mưa.
            Cùng ngày, đây sớm kia trưa,
   Cùng chung khí hậu đã thừa khác nhau.
    Kẻ quyền quí rời lầu xuống điện,
    Ðều lên xe thẳng tiến về Tần.
          Bao nhiêu mệnh phụ phu nhân,
Từ nay sớm hát, tối đàn hầu vua.
     Lính trang điểm, như là sao sang,
     Tóc như mây loáng thoáng trời xanh.
         Một khi nước tắm khơi duềnh,
Tưởng như sông Vị mông mênh chảy dài.
     Khói mờ tỏa, sương lơi lả uốn,
     Là làn hương từ chốn cung đình.
         Nghe như tiếng sét bên mình,
Tiếng xe rộn rịp quanh thành ngày đêm.
    Tiếng xe chạy càng thêm gấp rút,
     Xe đi đâu? Nào biết đi đâu?
       Giai nhân lũ lượt đón đầu,
Hỡi ơi một buổi mong hầu quân vương.
     Hàng mấy chục năm trường vô vọng,
    Kiếp phi tần lẻ bóng năm canh.
        Bao nhiêu đồ tốt vật lành,
Bao nhiêu châu báu để dành bao năm.
    Của sáu nước chất thành từng đống,
    Người Tần nhìn lòng chẳng xót xa.
        Tấm lòng chung của người ta,
Lòng ta thì cũng như là lòng ai.
      Vua Tần vốn là loài xa xỉ,
      Người - ai không yêu quí gia đình?
         Tại sao vét sạch sành sanh,
 Rồi đem hoang phí coi khinh như bùn?
     Cột đòn nóc nhiều hơn dân giả,
      Gỗ rường nhà hơn cả thợ may.
         Ðầu đinh nhiều đến thế này,
Nhiều hơn hạt thóc chứa đầy trong kho.
     Ðường ngói nối hơn tơ, hơn vải,
     Lại lan can, ván rải ngoài hiên.
          Thôi thì nhiều đến vô biên,
Nhiều hơn thành quách khắp miền, chín châu.
   Tiếng đàn sáo ồn ào như chợ,
   Ai người trong thiên hạ không căm?
      Vua thì ngày một kiêu căng,
Lạ gì Trần Thiệp, Lưu Bang gặp thời!
   Một mồi lửa của người Hạng Vũ,
   Cung A Phòng một thuở thành tro.
       Ai người đọc sử biết cho,
Diệt tan sáu nước đừng lo bạo Tần.
     Giết họ Tần chẳng cần thiên hạ,
     Chính mình đi gieo vạ cho mình!
         Giả như thương lấy sinh linh,
Ai không vì nước hy sinh chống Tần?
     Giá Tần lại yêu dân sáu nước,
    Thì muôn đời ai cướp ngôi vua?
         Người Tần chẳng tự thương cho,
Người sau bỗng lại thương lo giùm Tần!
      Nếu người sau chỉ cần thương họ,
      Mà lại không lấy đó làm gương.
           Người sau, sau nữa lại thương…     

                                      Ngô Như Sâm dịch.

                  Mục lục

Tt
              Tên bài
Trang
I
 Quê hương- Đất nước-Gia đình
      
1
Đẹp giầu Đại Mỗ quê ta
1
2
Xuân về trên đất quê em
4
3
 Mừng quê ta vào hội đón xuân
5
4
Đại Mỗ quê em ngày xuân trẩy hội
7
5
Én xuân
9
6
Khoang Xanh
9
7
 Mưa
9
8
Thiên Sơn suối ngàn
10
9
Bên Hồ Gươm
10
10
Chốn quê
11
11
Hương cau gợi nhớ
11
12
Bàn chân
12
13
Nhàn
13
14
Vô đề
14
15
Vẳng tiếng ru hời…
14
16
Nghe tiếng trống trường
14
17
Tình quê
15
18
Tây ở Hội An
15
19
Giông
15
20
Trên đất Phù Tang
16
21
Anh đào mãn khai
17
22
Mát-scơ- va
17
23
Nỗi niềm gái quê
18
24
Sông quê thương nhớ
19
25
Bâng khuâng
20
26
Mừng cháu Như Khôi lên ba
21
27
Mừng cháu Như Khang chào đời
21
28
Mừng sinh nhật hai cháu nội
21
29
Tự vấn
21
30
Ca tựa
22
31
Khai bút năm 2008
26
32
Khai bút xuân Rồng năm 2012
27
33
Mừng cháu gái Trâm Anh một tuổi
27
34
Cháu ngoại Trâm Anh 3 tuổi
28
35
Mừng cháu ngoại Trâm Anh 10 tuổi
29
36
Mừng cháu nội Như Khôi 4 tuổi
29
37
Tự mừng thọ
30
38
Mừng thọ tuổi 70 bài1
31
39
Vô đề
31
40
Tuổi 73
22
41
Mừng 10 năm ngày cưới Khoa Hoa 
32
42
Cảm tác mấy vần tâm sự
33
43
Tình đời xót xa
33
44
Đau trong ngày giỗ mẹ
34
45
Nhận tờ thông báo 
35
46
Thương tiếc em gái út
35
47
Nén tâm nhang
36
48
Vô phúc
36
49
Nhân tình
37
50
Bâng khuâng
37
51
Cánh nhạn thưa bay
37
52
Xuân đến
38

Bạn thơ-Thơ bạn-
39
1
Mừng tuổi 73
39
2
Đỗ Tuân họa
39
3
 Mừng bạn Ngô Như Sâm 73 tuổi
40
4
Chúc mừng Ngô Như Sâm 73 tuổi
40
5
 Phúc ấm
40
6
Cảm tạ
41
7
Với bạn thơ Đỗ Đình Tuân
41
8
Cảm tạ 1
43
9
Cảm tạ 2
42
10
Đâu phải phi phàm
43
11
Thư gửi bạn Đỗ Tuân
43
12
Gửi Trung Quốc 
43
13
Giặc Tầu
44
14
Họa vần 
45
15
Mưu giặc Tầu 
45
16
Đáp
45
17
Thơ tặng Đỗ Đình Tuân
45
18
Về hưu 
45
19
Họa vần khúc 1
46
20
Họa vần khúc 2
46
21
Họa vần khúc 3 
46
22
Nhớ Đỗ Tuân 
47
23
Đáp từ
47
24
Đề ảnh vợ chồng Tuân -Thu
48
25
Thư gửi đồng đội
48
26
Gửi bác Trần Lộc
49
27
Mừng Công Bình Như Ý 
50
28
Xuân Bính Tuất 
51
29
Đời xanh 
51
30
Vô đề 
51
31
Họa
52
32
Tái ly hương 
52
33
Gửi bạn quê nhà 
53
34
Gửi bạn ở chốn ly hương   
53
35
Gửi tri âm 
53
36
Họa vận  
54
37
Bạn tôi 
54
38
Bảy mươi xuân 
55
39
Gửi ông Ngô Như Sâm 
56
40
Chúc cặp Sâm Dung
57
41
Họa bài thơ Đỗ Đình Tuân
57
42
Cảm nghĩ đọc hai tập thơ của Sâm
58
43
Chúc “lão sư
58
44
Đọc bản bông
58
45
Họa
59
46
Tại mình
59
47
Đáp
60
48
Tình thư một bức
60
49
Bác phó mộc
61
50
Gửi bạn
62
51
Mừng Sinh nhật Ngô Như Sâm
62
52
Dân đen
62
53
Mừng gặp lại
63
54
Vui ngày gặp lại
64
55
Vừa may
64
56
Họa phúc đáp ông Vũ Mạnh Khởi
64
57
Nén tâm nhang
65
58
Điếu văn ông Nguyễn Quí Liên
6  66
59
Điếu văn ông Bình Tảo
67
60
Điếu văn ông Ngiêm Bá Bính
68







Dịch thơ chữ Hán
69
1
Thọ
69
2
Câu đối tặng ông Sâm
70
3
Nghề muộn
71
4
Tự mừng thọ tuổi 70
71
5
Văn lễ kết hôn
74
6
Linh Sơn tạp hứng
77
7
Tống xuân
78
8
Tự họa
78
9
Cảm khái
80
10
Khai bút
82
11
Đề tặng Ngô thi gia
83
12
Đề tặng Ngô tiên sinh
84
13
Vân Lũng mộ
85
14
Vô đề
86
15
Cảm tạ
86
16
Đăng lâu
88
17
Vô đề
89
18
Xuân đáo
91
19
Tư khúc thâm dạ lãnh
91
20
Thảo dân
94
21
Nghĩ suy
95
22
Sơ thu
96
23
A Phòng cung phú
98

                                                    Hà Nội tháng 1 năm 2015

  Ngô Như Sâm – Số nhà 1.Tổ dân phố Đình.
Phường Đại Mỗ -Nam Từ Liêm, Hà Nội
           Điện thoại : 043.993. 1845.

















































































Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Cây súng vầng trăng

301 Câu đố cho trẻ nhỏ